Cựu chiến binh

Chuyện về CCB Nguyễn Quốc Huân

Nhân chứng lịch sử

Lào Cai09/01/2026chi đoàn Khe Lếch (xã Hưng Khánh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở thôn Khe Lếch, xã Hưng Khánh, nơi núi đồi nối tiếp ruộng nương, nơi con suối nhỏ chảy qua bao mùa mưa nắng, có một người con mà bà con trong thôn luôn nhắc đến bằng sự trân trọng – đó là CCB Nguyễn Quốc Huân, sinh năm 1950. Cuộc đời ông là hành trình nối dài của hai chữ cống hiến: cống hiến trong chiến tranh và cống hiến trong hòa bình.

Sinh ra trong một gia đình thuần nông, tuổi thơ của ông Huân gắn liền với những buổi theo cha mẹ lên nương, những ngày đến lớp còn thiếu thốn sách vở, bút mực. Khi lớn lên, đất nước bước vào giai đoạn chiến tranh ác liệt, bom đạn Mỹ trút xuống nhiều vùng miền, làng quê không lúc nào yên tiếng máy bay. Ngay từ khi còn rất trẻ, trong ông đã sớm hình thành ý thức về trách nhiệm của một người thanh niên đối với quê hương, đất nước.

Đến tuổi nhập ngũ, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, Nguyễn Quốc Huân gác lại việc nhà, tạm biệt cha mẹ, anh em, rời thôn Khe Lếch lên đường tham gia kháng chiến chống Mỹ. Những năm tháng quân ngũ là chuỗi ngày gian nan không thể nào quên: hành quân băng rừng, lội suối, ngủ võng giữa đại ngàn, bữa cơm khi đủ khi thiếu, có lúc chỉ là nắm cơm vắt với muối vừng. Trước mắt là kẻ thù với bom đạn hiện đại, sau lưng là quê hương, gia đình đang từng ngày mong ngóng tin con.

Trong khói lửa chiến tranh, ông Huân cùng đồng đội luôn kề vai sát cánh, động viên nhau vượt qua sợ hãi, giữ vững tinh thần chiến đấu. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, tiếng bom vọng lại từ xa, nhưng trong tim người lính trẻ vẫn cháy lên niềm tin sắt đá: đánh cho Tổ quốc được độc lập, cho quê hương được yên bình. Chính những năm tháng ấy đã rèn giũa trong ông bản lĩnh kiên cường, tinh thần kỷ luật và tình đồng chí sâu nặng – những phẩm chất theo ông suốt cả cuộc đời.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, hoàn thành nhiệm vụ với Tổ quốc, ông Nguyễn Quốc Huân xuất ngũ trở về quê hương. Làng quê Khe Lếch khi ấy còn nhiều khó khăn, cuộc sống của bà con còn chật vật sau chiến tranh. Mang trong mình suy nghĩ “hết giặc thì phải lo dựng xây”, ông tự nhủ phải tiếp tục góp sức cho quê hương bằng những việc làm thiết thực.

Với lòng yêu nghề và khát vọng đem cái chữ đến cho con em vùng quê, ông Huân chọn con đường làm giáo viên. Từ người lính cầm súng, ông trở thành người thầy cầm phấn, ngày ngày đứng trên bục giảng. Dẫu điều kiện dạy học khi ấy còn thiếu thốn đủ bề, lớp học đơn sơ, bàn ghế cũ kỹ, nhưng ông luôn giữ trọn sự tận tâm, kiên trì và trách nhiệm với nghề.

Trong mỗi bài giảng, thầy Huân không chỉ dạy chữ mà còn dạy đạo làm người. Những câu chuyện về quê hương, về tình làng nghĩa xóm, về những năm tháng chiến tranh gian khổ được ông lồng ghép một cách giản dị, giúp học trò hiểu hơn giá trị của hòa bình, của học tập và lao động. Với thầy, dạy học không chỉ là công việc mà là cách tiếp tục cống hiến cho Tổ quốc trong thời bình.

Trải qua nhiều năm gắn bó với phấn trắng bảng đen, ông Nguyễn Quốc Huân đã dìu dắt biết bao thế hệ học trò trưởng thành. Nhiều người trong số đó nay đã trở thành cán bộ, giáo viên, công nhân, nông dân gương mẫu, tiếp tục đóng góp cho xã Hưng Khánh và các địa phương khác. Nhắc đến thầy Huân, học trò nào cũng dành cho ông sự kính trọng, biết ơn sâu sắc.

Khi trở về đời thường, ông vẫn giữ nếp sống giản dị của người lính Cụ Hồ: sống chan hòa với bà con lối xóm, gương mẫu trong các phong trào của thôn, của Hội Cựu chiến binh. Dù tuổi cao, sức yếu, ông vẫn luôn quan tâm đến việc giáo dục con cháu, nhắc nhở thế hệ trẻ sống có trách nhiệm, biết trân trọng truyền thống cách mạng của quê hương.

Giờ đây, mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhưng trong ánh mắt CCB Nguyễn Quốc Huân vẫn ánh lên niềm tự hào của người lính năm xưa và sự ấm áp của một người thầy tận tụy. Cuộc đời ông là minh chứng sinh động cho phẩm chất cao đẹp của “Bộ đội Cụ Hồ” – khi đất nước cần thì sẵn sàng ra trận, khi hòa bình lập lại thì lặng lẽ cống hiến, góp phần vun đắp cho quê hương Hưng Khánh ngày một đổi thay, giàu đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn