Bài viết

Chuyện về chiếc chốt lựu đạn chưa rút

An Giang22/05/2026Đoàn trường THPT Dương Đông (Đoàn trường THPT Dương Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sự kiện diễn ra vào giữa mùa mưa năm 1967 tại khu vực Bãi Khem và Bãi Đất Đỏ, thuộc xã Dương Tơ, đảo Phú Quốc. Đây là thời điểm thiên nhiên khắc nghiệt với những trận mưa dầm dề kéo dài suốt 37 ngày đêm, trong khi quân dân ta phải hoạt động trong vòng vây phong tỏa và vành đai an toàn của địch.

Sau những ngày mưa ròng rã, bầu trời Bãi Khem bỗng nắng ráo lạ thường, mở ra cơ hội cho một trận đánh tiêu hao quân địch. Xã đội trưởng Ba Sắc quyết định dẫn đầu một tổ du kích nhỏ gồm các anh Nghĩa Kiều, Hai Sưu, Lê Văn Liêng, Sà Lun và Hoa "Lác" tiến sâu vào vùng địch kiểm soát.

Trong những phút giây tạm nghỉ bên một khu vườn hoang, để xua đi cái tĩnh lặng đáng sợ của những xóm ấp không bóng người, các chiến sĩ đã cùng nhau ôn lại những kỷ niệm vừa bi vừa hài của cuộc đời du kích. Anh Lê Văn Liêng đã khiến cả đội cười ồ lên khi kể lại tình huống "đứng tim" tại Bãi Đất Đỏ. Khi ấy, nghe tiếng chân bước sột sạt trong vườn chuối và thấy tàu lá lay động, anh tưởng gặp địch nên vội vàng ném một quả lựu đạn vào bụi rậm rồi thúc giục đồng đội nổ súng. Thế nhưng, thay vì tiếng nổ kinh thiên động địa, thứ họ nhận được chỉ là tiếng "giác" ngơ ngác của một con nai rừng. Hóa ra, trong lúc luống cuống, anh Liêng đã quên... rút chốt lựu đạn.

Tiếng cười vừa dứt cũng là lúc trận đánh thật sự bắt đầu. Sáng hôm sau, tại trận địa phục kích bên con đường nhỏ, năm tên lính bảo an vác súng vừa đi vừa cười nói lọt vào tầm ngắm. Khi quân địch chỉ còn cách năm, sáu mét, loạt đạn tiểu liên của Ba Sắc và súng K44 của Nghĩa Kiều đã khiến quân địch đổ gục.

Tuy nhiên, chiến trường luôn ẩn chứa những bất ngờ hiểm nguy. Một tên địch bị thương vẫn cố gượng dậy bắn trả, khiến anh Ba Sắc bị trúng đạn vào cánh tay. Ngay lập tức, Lê Văn Liêng – người vừa kể câu chuyện lựu đạn quên rút chốt – đã thể hiện bản lĩnh của một tay súng dạn dày khi hạ gục tên địch bằng một loạt đạn chính xác, bảo vệ đồng đội và kết thúc trận đánh thắng lợi.

Câu chuyện về chiếc chốt lựu đạn chưa rút mang đến một góc nhìn đầy tính nhân văn và lạc quan của người lính. Giữa ranh giới mong manh của cái chết và sự sống, những người du kích Dương Tơ vẫn có thể cười vang trước những sai sót ngây ngô của chính mình. Đó không phải là sự hời hợt, mà là tinh thần lạc quan cách mạng giúp họ vượt qua những ngày dài đói rét và bom đạn.

Đối với các bạn trẻ, câu chuyện là lời nhắc nhở rằng: lòng dũng cảm không nhất thiết phải đi cùng vẻ ngoài nghiêm nghị hay khô khan. Những anh hùng cũng là những con người bình dị, cũng có những lúc lúng túng, nhưng điều quan trọng là họ luôn biết đứng cạnh nhau, dùng tiếng cười để át tiếng bom và dùng tình đồng chí để che chắn cho nhau trước họng súng quân thù. Hãy học cách đối diện với khó khăn bằng sự lạc quan, bởi đó chính là cội nguồn của sức mạnh bền bỉ nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyện về chiếc chốt lựu đạn chưa rút | Câu chuyện thời hoa lửa