Hà Quang Vóc (SN 30/9/1947) một gia đình nghèo khó thôn Yên Định, xã Đầm Hà, huyện Đầm Hà, tỉnh Quảng Ninh. Bố làm thợ rèn, mẹ làm nghề nông. Ông Vóc là con thứ 5 trong gia đình có 8 anh chị em. Nhờ chịu khó học hỏi, tích cực tham gia các hoạt động của đoàn trường, ông được kết nạp vào Đoàn khá sớm. Năm 1966, ông đi theo tiếng gọi của Đảng vào chiến dịch Khe Sanh. Ba năm sau, ông được đào tạo đặc công ở Đoàn 305. Năm 1971, ông vinh dự được đứng trong hàng ngũ của Đảng Lao động Việt Nam. Ông liên tục nắm giữ những chức vụ quan trọng trong đội đặc công thuộc đội 5, trung đoàn 10, đoàn 27 bộ chỉ huy Miền.
Ông hoạt động ở vùng Mỹ - Ngụy phòng thủ kiên cố nhất Sài Gòn. Kho xăng, dầu Nhà Bè ngày ấy được coi là kho hàng của ba hãng nhiên liệu nổi tiếng Caltex, Shell và Essco. Trong đó, Shell là kho lớn nhất, rộng 14ha, 72 bồn xăng. Đây được ví như "cái dạ dày nhiên liệu", cung cấp hơn một nửa số lượng xăng, dầu cho các hoạt động dân sự và quân đội của Mỹ - Ngụy. Chúng coi đây là điểm tập kết nhiên liệu "bất khả xâm phạm" với hàng rào song sắt chẻ ba bùng nhùng, cao khoảng 3,5m. Bên trong kho, Nguỵ quân bố trí chó nghiệp vụ, mìn, pháo sáng, hệ thống đèn pha, tháp canh rất cẩn mật, chặt chẽ. Tiếp đó là vòng phòng thủ hệ thống thủy địa, trên không có cả máy bay trinh sát L19 và 4 chiếc trực thăng tuần tra, canh gác hàng giờ. Đặc biệt nhất, "đặc khu Rừng Sác" được lính Ngụy canh giữ 24/24h. Do đó, việc phá kho "đặc khu" này là một bài toán nan giải cho các chiến sỹ đặc công. Đoàn 10 quyết định giao nhiệm vụ quan trọng này cho nhóm đặc công đội 5.Sau 14 tháng điều tra, đội 5 cử ra 8 chiến sỹ tài giỏi nhất, tổ chức thành hai tổ để thâm nhập vào "con đường máu". Đội đã tính đến 11 tình huống có thể xảy ra, để tìm cách ứng phó. Năm 1973, đoàn 10 Rừng Sác làm lễ xuất quân cho các chiến sỹ cảm tử quân. Đồng chí Hà Quang Vóc được phân làm đội phó đội 5 thuộc tổ 2. Trong lễ xuất quân, anh hùng Vóc đã thề "chưa đốt kho Shell, chưa trở về". Tám anh em chiến sỹ cảm tử quân đã giao ước với nhau: "Đồng chí nào về được, nhắn lời thăm anh em ở nhà và bà con Rừng Sác".Đồng chí Nguyễn Hồng Thế được giao nhiệm vụ dẫn đầu tổ đặc công số 2 để đánh mục tiêu. Sau nửa tiếng dò xét trước hàng rào chống đạn B41 của địch, mục tiêu đã có dấu hiệu bị lộ. Vì thế, khi nhìn thấy một toán lính đang đến gần, anh Vóc đã bảo đội trưởng lùi lại. Nhưng, một lúc sau, tốp lính đi khỏi, các đồng chí mới biết chúng hô láo. Sau đó, đồng chí Thế vẫn tiếp tục cắt rào để cả tổ xâm nhập vào khu kho. Toàn tổ đã vượt qua một bãi đất trống khoảng 200m2. Khi tiếp cận được hàng rào cao 1,5m thì các chiến sỹ Rừng Sác bị một luồng ánh sáng quét qua mặt. Hai tốp quân lính đi đến, sự xuất hiện của chúng làm hai tổ đặc công phải lẩn tránh làm hai nhóm. Một tên đi đến chỗ của anh tổ trưởng nằm, các đồng chí đã chuẩn bị "ra tay", nhưng bọn chúng lại quay ra ngoài và đi tuần tra tiếp. Cuối cùng, trận địa được liệt vào dạng kiên cố nhất vẫn bị các chiến sỹ đặc công tiêu diệtCác chiến sỹ đặc công áp sát và thực hiện việc đốt cháy kho nhiên liệu. Khoảng thời gian gần 1h sáng, kho xăng, dầu Nhà Bè đã bị nổ và cháy dữ dội. Ngụy quân báo động inh ỏi và xả súng loạn xạ, tàu thuyền náo loạn khúc sông, trên không thì máy bay C47 trút pháo sáng. Chúng la hét om sòm làm náo động cả một vùng.Cùng lúc trên đường rút về, những quả mìn đặc biệt do các anh mưu mẹo ém vào các bồn xăng, các điểm hiểm yếu đồng loạt nổ tung, thì anh và Tiềm bị địch phát hiện.Trận đánh diễn ra vô cùng căng thẳng, ác liệt giữa 8 chiến sĩ cảm tử với bọn địch, lực lượng rất lớn gồm bộ binh, nhiều tàu chiến, máy bay trực thăng quần đảo trên sông Lòng Tàu. 6 chiến sĩ ta lọt được ra ngoài. Bao và Tiềm đã bị lọt vào vòng vây của 7 chiếc tàu tuần tiễu của địch. Địch bủa vây, bắn xối xả, ném cơ man lựu đạn xuống sông. Bị sức ép kinh khủng dưới nước, hai anh trồi lên, đã bị chúng chao lưới kéo lên tàu. Hai anh còn tiếp tục chiến đấu, tiêu diệt thêm nhiều tên nữa. Biết không thể thoát được, nhưng kiên quyết không để địch bắt sống. Khi địch lại gần, hai chiến sĩ đã rút lựu đạn quyết tử khiến hàng chục tên thương vong .. Những chiến sĩ rút ra ngoài đã trực tiếp quan sát được bối cảnh hy sinh anh dũng của hai anh trên sông…Kho xăng Shell bốc cháy dữ dội suốt 12 ngày đêm. Vụ cháy đã nhanh chóng lan sang kho của các hãng Calltex, Esso, chúng phải mở khóa, làm dầu lênh láng trên sông Sài Gòn, sông Lòng Tàu, sông Soài Rạp đến Vòm Láng, Gò Công. Sự kiện này đã gây rúng động trên các phương tiện thông tin đại chúng cả trong lẫn ngoài nước ngày đó. Sau khi xảy ra sự kiện, báo Độc Lập có đăng dòng chữ: "Rạng sáng 3/12/1973, kho xăng Nhà Bè bị pháo kích 49 quả đạn". Báo chí phương Tây và báo Sài Gòn đưa tin: Kho Shell hoàn toàn bị thiêu hủy, cháy 35 triệu gallon xăng, dầu, tương đương 250 triệu lít, 12 bồn butaga, 1 tàu dầu Hà Lan 12 nghìn tấn, một cơ sở lọc dầu, một cơ sở trộn nhớt và một kho chứa lương thực, tổng thiệt hại khoảng 20 triệu USD. Phải chờ đến tối, ông Vóc cùng một đồng chí nữa mới may mắn thoát được "cửa tử" trở về căn cứ.Việc đốt cháy kho xăng, dầu Nhà Bè đã làm kinh động chính quyền Mỹ Ngụy tại Sài Gòn và làm chấn động thế giới. Đối phương cũng phải cho rằng: "Đây là trận đánh do nội tuyến kết hợp với đặc công Việt cộng thực hiện". Hồ sơ về sự kiện này đã được chất đầy bốn tủ sắt.Cuộc đột kích định mệnhSau trận đánh đó, Hà Quang Vóc cùng với các đồng chí đã thực hiện nhiều trận đánh khác. Năm 1974, Hà Quang Vóc được giao nhiệm vụ tiêu diệt chiếc tàu trở đầy xăng dầu của Mỹ đậu trên sông Lòng Tàu. Đúng ngày xuất kích, ông bị lên cơn sốt, đơn vị đã tính đến chuyện tìm người thay thế, nhưng ông vẫn một mực khẳng định mình đủ sức khoẻ thực hiện nhiệm vụ, trước thái độ quả quyết của chiến sỹ đặc công, đơn vị đã đồng ý giao nhiệm vụ cho Hà Quang Vóc.Đêm ấy, trời phương Nam tối đen như mực, dòng sông Lòng Tàu im lặng như tờ. Các chiến sỹ đặc công Rừng Sác tay ôm súng, ngực đeo bộc phá được ngụy trang lặng lẽ trườn êm trong dòng sông. Đến gần con tàu, các chiến sỹ đặc công bèn tụ nhau lại bàn tính cách tác chiến hữu hiệu nhất trong hoàn cảnh nguy hiểm đó. Ông ra lệnh cho đồng đội tiến thẳng về phía trước, còn ông sẽ tạt ngang sang bên và dùng súng bắn vào một toán lính đánh lạc hướng để đồng đội tiến sát đến cài bộc phá vào mục tiêu và rút lui an toàn. Tiếng nổ khiến lửa đỏ rực bến sông thì cũng là lúc tiếng súng của ông ngừng bắn. Ông đã hy sinh thân mình để giúp cho đồng đội hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần thực hiện kế hoạch phá vành đai bảo đảm cửa ngõ Sài Gòn, đập tan tuyến đường vận chuyển hàng hóa, vũ khí đạn dược về nội thành của Mỹ-Ngụy.Ghi nhận chiến công của liệt sĩ Hà Quang Vóc, Đảng và Nhà nước ta truy tặng ông Huân chương quân công hạng Ba và ngày 15/1/1976, ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên ông đã được đặt cho một con đường ở huyện Đầm Hà. Huyện Đầm Hà cũng đã xây dựng tượng đài người Anh hùng Hà Quang Vóc.