Người có công giúp đỡ cách mạng

CHUYỆN VỀ CHÚ– TẤM ẢNH SÁNG MÃI TRONG TIM (2)

Chào các bạn, mình là Văn Thức , học sinh lớp 8D. Hôm nay, trong khuôn khổ chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể cho các bạn nghe về một người rất đặc biệt trong gia đình – chú của mình , Trong gia đình tôi, người tôi kính trọng nhất chính là chú Minh – em trai của bố tôi. Chú năm nay đã ngoài sáu mươi, tóc đã bạc nhiều, dáng người không còn nhanh nhẹn như trước, nhưng giọng nói thì lúc nào cũng ấm và điềm đạm. Tuy vậy, mỗi khi tôi hỏi chú về tuổi trẻ, ánh mắt chú lại sáng lên m

Hưng Yên24/12/2025Người viết: Phạm Văn Thức– Học sinh lớp 8D, Trường THCS Khoái Châu, xã2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm ấy, khi gió thổi nhẹ qua vườn chuối sau nhà. Chú tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, đôi tay đan vào nhau, nhìn xa xăm. Tôi tò mò hỏi:
“Chú ơi, ngày trẻ chú như thế nào? Có giống bọn con bây giờ không?”
Chú mỉm cười hiền, rồi chậm rãi kể cho tôi nghe câu chuyện mà suốt đời chú không thể quên.

Chú bảo hồi chú bằng tuổi tôi bây giờ, cuộc sống bình dị lắm. Sáng thì phụ ông bà làm việc đồng áng, trưa thì hái rau cho mẹ nấu canh, tối đến lại tụ họp cùng bạn bè dưới ánh đèn dầu để trò chuyện, hát vài câu vọng cổ. Tuổi trẻ của chú trong trẻo và hồn nhiên, chẳng nghĩ gì nhiều ngoài việc ngày mai trời có mưa để ruộng đỡ khô hay không.

Nhưng rồi một ngày, đất nước bước vào giai đoạn khó khăn. Làng trên xóm dưới ai cũng nói về những biến động đang diễn ra. Lúc ấy, chú chỉ mười chín tuổi, nhưng trong lòng đã có một quyết tâm mà chú bảo “nó đến tự nhiên như hơi thở”. Chú tình nguyện lên đường, trở thành một người lính trẻ.

Buổi sáng chú rời quê, bà nội tôi nắm chặt tay chú. Bà dặn trong nghẹn ngào:
“Đi mạnh giỏi con nhé… Nhớ giữ mình để trở về.”
Chú kể, bàn tay gầy của bà run nhẹ, nhưng bà vẫn cố nở nụ cười. Hình ảnh ấy theo chú suốt nhiều năm, là sức mạnh để chú vượt qua những lúc khó khăn.

Những ngày đầu trong đơn vị là điều chú nhớ nhất. Chú bảo, hồi đó chú gầy và nhút nhát lắm, không nhanh nhẹn như người ta. Nhưng các anh trong đơn vị rất tốt. Mỗi khi chú tập chưa đúng, họ nhẹ nhàng chỉnh lại. Khi chú mệt, họ động viên chú bằng những lời giản dị mà ấm lòng:
“Cố lên chú em, rồi quen thôi.”

Chú kết thân với một đồng đội tên là Tuấn – người hơn chú hai tuổi. Anh Tuấn vui tính, luôn kể chuyện quê nhà để mọi người quên mệt mỏi. Tối đến, đơn vị quây quần bên nhau, hát nhỏ dưới ánh đèn mờ. Chú kể rằng chính những đêm như thế đã khiến chú hiểu ra tình đồng đội quý như ruột thịt.

Hành quân là kỉ niệm khiến chú nhớ nhất. Có những ngày bước đi rất xa, đến mức bàn chân ai cũng ê ẩm. Nhưng hễ một người chậm lại, người khác liền chìa tay ra đỡ. “Ở nơi ấy, không ai bị bỏ lại phía sau” – chú nói với vẻ trân trọng.

Trong ba lô của chú, món đồ quý nhất chính là lá thư của bà nội. Chú giữ nó ngay ngắn trong một túi nhỏ, đọc đi đọc lại mỗi khi nhớ nhà. Lá thư ấy không dài, nhưng chứa chan tình thương:
“Cả nhà vẫn khỏe. Con yên tâm làm nhiệm vụ. Mẹ mong ngày con trở về.”

Chú nói chính những dòng chữ ấy đã giúp chú mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì.

Ngày hòa bình trở lại, chú kể đó là buổi sáng đẹp nhất đời chú. Khi nghe tin được trở về quê, ai cũng mừng đến không ngủ được. Bước chân chú chạm đất làng, mọi thứ quen thuộc ùa về: tiếng gà gáy, hàng tre đầu ngõ, mùi rơm mới. Bà nội chạy ra ôm chú thật chặt. Nước mắt bà rơi, nhưng đó là giọt nước mắt của hạnh phúc.

Kể đến đây, chú im lặng một lúc lâu. Tôi thấy trong mắt chú có chút long lanh, không phải vì buồn, mà vì nhớ. Nhớ một thời thanh xuân rực rỡ nhưng cũng đầy thử thách.

Sau khi rời quân ngũ, chú trở về với cuộc sống đời thường. Chú làm cán bộ xã nhiều năm liền, rồi về hưu, sống cuộc sống giản dị và bình yên. Nhưng chú luôn nói với tôi rằng những năm tháng hoa lửa là hành trang quý giá nhất cuộc đời chú:
“Nó dạy chú biết yêu thương, biết kiên cường, và biết trân trọng hòa bình.”

Khi chú kết thúc câu chuyện, tôi lặng đi một lúc. Tôi nhìn chú – người thân mà tôi vẫn gặp mỗi ngày – mà lòng bỗng dâng lên niềm kính trọng sâu sắc. Tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được xây dựng bằng tuổi trẻ, bằng niềm tin và sự hi sinh của biết bao người như chú.

Từ hôm ấy, mỗi khi nhìn thấy chú ngồi trước hiên nhà, tôi lại nhớ đến câu chuyện ấy. “Thời hoa lửa của chú” không còn là những lời kể xa xăm nữa, mà trở thành một phần ký ức mà chính tôi cũng muốn lưu giữ thật lâu trong tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn