Cựu chiến binh

Chuyện về cô gái mở đường

Lào Cai19/05/2026Lý Cờ Mẩy (xã Mường Bo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, trên tuyến đường Trường Sơn mịt mù khói lửa, có những cô gái thanh niên xung phong ngày đêm làm nhiệm vụ mở đường cho đoàn xe ra tiền tuyến. Họ còn rất trẻ, mang trong mình tuổi xuân đầy mơ mộng, nhưng sẵn sàng gác lại những ước mơ riêng để góp sức cho đất nước.

Lan là một trong những cô gái như thế. Cô vừa tròn hai mươi tuổi, mái tóc luôn được buộc gọn sau chiếc mũ tai bèo đã bạc màu. Công việc của Lan và đồng đội là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải vượt qua trọng điểm nguy hiểm. Mỗi khi tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, ai nấy đều lao xuống hầm trú ẩn. Nhưng ngay khi bom vừa ngớt, họ lại nhanh chóng chạy lên mặt đường, tay cuốc tay xẻng, khẩn trương sửa đường trước giờ xe qua.

Có những đêm mưa rừng tầm tã, đất đỏ nhão nhoét bám đầy chân tay, nhưng Lan vẫn cười:

“Đường còn thông là miền Nam còn gần.”

Nụ cười ấy khiến đồng đội thêm vững lòng giữa gian khổ và hiểm nguy.

Một đêm nọ, đoàn xe vận tải cần vượt qua gấp trước khi trời sáng. Bom địch liên tiếp dội xuống làm con đường bị cày nát. Lan cùng tổ của mình lao ra giữa khói bụi để lấp hố bom. Khi chiếc xe cuối cùng vừa an toàn đi qua cũng là lúc một tiếng nổ dữ dội vang lên.

Lan ngã xuống bên con đường mình vừa sửa xong.

Đồng đội lặng người ôm lấy cô gái nhỏ giữa ánh đèn xe leo lét. Trong túi áo Lan vẫn còn một lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ. Nét chữ còn dang dở:

“Mẹ ơi, khi nào hòa bình con sẽ về trồng lại giàn hoa trước ngõ…”

Lan đã không trở về nữa. Nhưng con đường năm ấy vẫn nối dài ra tiền tuyến, đưa những đoàn quân đi tới ngày chiến thắng. Và hình ảnh cô gái mở đường với nụ cười giữa bom đạn đã trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa — gan dạ, kiên cường và giàu yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyện về cô gái mở đường | Câu chuyện thời hoa lửa