Bài viết

Chuyện về con đường Dân Công Hỏa Tuyến

Hà Tĩnh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xã Vĩnh Lộc A (huyện Bình Chánh, TP.HCM) có một con đường mang tên Nữ Dân Công hay Dân Công Hỏa Tuyến. Cuối con đường ấy là khu di tích tưởng niệm 32 dân công đã hi sinh đêm 15-6-1968.

*** Error ***Cựu nữ dân công hỏa tuyến Phạm Thị Bèo, nhân chứng của sự kiện đêm 15-6-1968 tại bưng Láng Sấu, kể lại cho các bạn trẻ nghe một thời chiến đấu oanh liệt - Ảnh: DUYÊN PHANCon đường ở vùng ngoại thành, hướng từ Sài Gòn đi Củ Chi.Đêm định mệnh trên bưng Láng Sấu49 năm đã trôi qua. Đìa dứa ở bưng Láng Sấu - nơi diễn ra trận xạ kích đẫm máu ngày xưa - không còn nữa. Vị trí 32 dân công hi sinh giờ đã là khu di tích lịch sử dân công hỏa tuyến Vĩnh Lộc Mậu Thân 1968.Trong nhà tưởng niệm là 2 tấm bia khắc tên 32 liệt sĩ là 32 dân công đã ngã xuống, trong đó có 25 nữ và 7 nam. Đa số đều ở tuổi 16. Một số người tuổi 17, 19. Người lớn nhất mới 33 tuổi.Chỉ có 5 người trong 32 liệt sĩ đã lập gia đình. Những người còn lại chưa có người yêu, có người chưa kịp biết đến cái nắm tay hay nụ hôn đầu đời thì đã ra đi mãi mãi trong cái đêm định mệnh.Đêm đó, khoảng 22h30, đoàn dân công 55 người được lệnh đưa thương binh từ ngã tư Tân Hòa 1 (Vĩnh Lộc, Bình Chánh) vượt cánh đồng dứa, bưng Láng Sấu (xã Vĩnh Lộc) xuống Bình Thủy (Long An) và tải súng, đạn về Sài Gòn - Gia Định.Đoàn dân công vừa tới mé bờ kinh bưng Láng Sấu thì trực thăng địch thả pháo sáng.Bà Phạm Thị Bèo - một trong những nữ dân công còn sống sau trận oanh kích đêm 15-6-1968, lúc đó 16 tuổi, nay đã 65 - nhớ lại: “Ở đó là cánh đồng, rất trống. Ngó quanh chỉ thấy có 2 đìa dứa cao lút đầu người. Mấy chị nhanh tay đưa thương binh lên ghe, phủ rơm lên. Tất cả 55 người chui vô đìa dứa nằm im không cục cựa, nhưng mấy chục con người chui vô nước nó chao chao. Hai trực thăng của nó bay tới kè hai bên đìa dứa quần đảo, rọi đèn sáng rực, sáng đến con kiến còn thấy huống gì người. Tụi nó bắn xối xả vô đìa dứa. Đại liên với rocket của nó cứ thế nã vào. Nó bắn lần thứ nhất tất cả vẫn nằm im, không ai chạy. Đến lần thứ hai thì không ai nằm im được nữa...”.Ai cũng khóc gọi ba má, nói con không về gặp ba má được rồi. Mấy chị có con vừa khóc vừa nhắn nhủ: tụi bây đứa nào về được nói má nuôi con giùm tao. Mấy chị em ôm nhau chặt cứng, lát sau thì rời nhau ra. Lúc đó là đã chết rồi...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn