CHUYỆN VỀ CỤ NGOẠI – NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG SÁNG MÃI TRONG TRÁI TIM CON
quê hương Khoái Châu – mảnh đất đã có biết bao người con anh dũng ngã xuống để bảo vệ Tổ quốc. Hôm nay, khi được tham gia chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, em muốn kể về một người rất gần gũi với em, đó là cụ ngoại – Bà mẹ Việt Nam anh hùng của gia đình. Những năm tháng chiến tranh ác liệt, quê hương em ngày đêm bom rơi đạn nổ, nhà cửa, ruộng vườn nhiều lần bị tàn phá. Gia đình cụ ngoại cũng như bao gia đình khác phải chịu nhiều mất mát. Cụ đã tiễn chồng và hai người con trai lên đường nhập ngũ, lòng vừa lo lắng vừa tự hào. Cụ từng nói với các con: “Các con cứ yên tâm ra trận, ở nhà đã có mẹ lo.” Câu nói giản dị ấy đã nâng bước các anh vượt qua bao hiểm nguy trên chiến trường. Ở hậu phương, cụ ngoại không chỉ chăm lo cho gia đình mà còn tham gia nhiều công việc của làng trong những năm tháng kháng chiến. Cụ gánh gạo, nấu cơm phục vụ bộ đội, nhiều đêm lặng lẽ mở cửa hầm để nuôi giấu cán bộ. Có lần địch về càn quét, chúng lục soát khắp nơi, cụ bình tĩnh che chở cho một thương binh đang ẩn trong nhà, nhận hết phần trách nhiệm về mình để bảo vệ anh. Nhờ sự gan dạ và nhanh trí của cụ mà người chiến sĩ ấy được an toàn. Nhưng chiến tranh không chỉ có những chiến công mà còn đầy mất mát. Chồng cụ đã hi sinh trong một trận đánh lớn, rồi người con trai cả cũng mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Ngày nhận tin, cụ lặng đi, nước mắt chảy dài nhưng không gục ngã. Cụ vừa nén đau thương, vừa động viên con trai út tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ, động viên bà con trong làng bám đất, bám làng. Nỗi đau riêng được cụ giấu sâu trong lòng, nhường chỗ cho tình yêu lớn dành cho Tổ quốc. Khi đất nước hòa bình, cụ ngoại em trở về với cuộc sống đời thường. Cụ tiếp tục làm lụng, chăm nom con cháu, sống giản dị trong ngôi nhà nhỏ nơi xóm làng yên ả. Mỗi tối, cụ thường kể cho con cháu nghe chuyện chiến trường, dặn chúng em phải biết ơn những người đã hi sinh, phải cố gắng học tập, làm người tử tế để xứng đáng với máu xương cha anh. Những câu chuyện ấy đã nuôi dưỡng trong em lòng kính trọng, niềm tự hào và ý thức trách nhiệm với quê hương. Hôm nay, khi kể lại câu chuyện về cụ ngoại – Người mẹ Việt Nam anh hùng của riêng gia đình em – em thấy mình thật may mắn vì được sinh ra và lớn lên trong hòa bình. Hình ảnh cụ với mái tóc bạc phơ, đôi bàn tay gầy gầy mà ấm áp, ánh mắt hiền từ nhưng kiên nghị sẽ mãi là ngọn lửa sáng trong trái tim em. Em hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi, sống có ích để không phụ công lao dưỡng dục của cụ và tiếp nối truyền thống anh hùng của quê hương, của gia đình.



