CHUYỆN VỀ CỤ NGOẠI - NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG SÁNG MÃI TRONG TRÁI TIM CON - THCSKC (2)
Xin kính chào các thầy cô, các phụ huynh và các bạn học sinh đang lắng nghe câu chuyện nhỏ của em ngày hôm nay. Em tên là Nguyễn Thị Bảo Khánh hiện đang là học sinh của lớp 8B trường THCS KC trên quê hương Khoái Châu – mảnh đất đã có biết bao nhiêu người con anh hùng ngã xuống để bảo vệ Tổ Quốc . Hôm nay , khi được tham gia chương trình “ Câu chuyện thời hoa lửa “ em muốn kể về một người rất gần gũi với em , đó là cụ ngoại – Bà mẹ Việt Nam anh hùng của gia đình.
Trong ký ức tuổi thơ của em, hình ảnh cụ ngoại luôn gắn với chiếc võng xanh bạc màu và mái tóc trắng như mây. Cụ không nói nhiều, nhưng mỗi khi chiều xuống, gió đưa hương lúa từ cánh đồng thổi vào hiên nhà, cụ lại kể cho em nghe về “thời hoa lửa” – những năm tháng khốc liệt mà kiêu hùng của dân tộc. Cụ là người mẹ Việt Nam anh hùng, một người phụ nữ đã dành trọn tuổi xuân và trái tim mình cho Tổ quốc.
Cụ ngoại sinh ra ở Hưng Yên, vùng đất yên bình nằm bên bờ sông Hồng, nổi tiếng với những bãi ngô xanh ngát, những mùa nhãn lồng trĩu quả và con người hiền hậu, chịu thương chịu khó. Cuộc sống quê nghèo nhưng thấm đượm nghĩa tình. Cụ lớn lên trong tiếng chim đầu bờ cuối ruộng, trong những buổi chợ quê rộn ràng và những đêm tháng ba hương phù sa thơm ngát. Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài được lâu, bởi tiếng súng giặc dần dần vọng về từ những vùng lân cận.
Khi chiến tranh lan tới Hưng Yên, cụ mới đôi mươi, vừa lập gia đình. Ông cố – chồng cụ – là một thanh niên gan dạ, sớm theo phong trào cách mạng của địa phương. Ngày ông lên đường nhập ngũ, cụ đứng bên bờ tre trước ngõ nhìn theo, nước mắt rơi nhưng lòng tràn đầy tự hào. Cụ bảo: “Lúc ấy buồn lắm, nhưng làm vợ chiến sĩ thì phải mạnh mẽ. Đất nước cần người trai ra trận”.
Từ đó, một mình cụ vừa làm ruộng, vừa nuôi hai người con nhỏ, vừa tham gia dân công hỏa tuyến. Cụ kể lại rằng những đêm đẩy xe đò, gùi gạo vào chiến khu, bom đạn nổ sáng cả một vùng trời, ai cũng sợ nhưng không ai quay đầu. Người Hưng Yên ngày ấy chất phác nhưng kiên cường, luôn tin rằng một ngày nào đó Tổ quốc sẽ độc lập để con cháu được sống trong hòa bình.
Rồi một buổi chiều mưa nặng hạt, cán bộ xã mang đến nhà cụ một tờ giấy báo tử. Ông cố em đã hi sinh trong một trận giữ điểm cao. Cụ ngất ngay ở sân, còn hai người con thì ôm lấy mẹ khóc nức nở. Cụ từng kể lại, nỗi đau ấy giống như cả đất trời đổ xuống, nhưng cụ không thể cho phép mình gục ngã. “Mẹ mà ngã thì con biết nương vào ai?”, cụ tự nhủ và lại đứng lên, tiếp tục sống và làm việc bằng tất cả nghị lực.



