Bài viết

CHUYỆN VỀ CỤ NGOẠI -TẤM ẢNH SÁNG MÃI TRONG TIM

Chào các bạn , mình là Nguyễn Khánh Ngọc , học sinh lớp 6A .Trong gia đình cụ mình là người đã làm chiến binh . Cụ đầy tình yêu thương cho con cháu ,nhìn cụ ánh mắt cụ trìu mến . Nhưng bên trong cụ đã trải qua những đau thương và những nỗi đau vì đất nước

Hưng Yên13/12/2025Nguyễn Khánh Ngọc - 6A (Trường THCS Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi rất thích cụ kể những câu chuyện về “ Thời Hoa Lửa” tưởng chừng nghe đề bài đơn giản nhưng đâu ai hiểu được những dòng máu , nỗi đau của các chiến binh . Cụ tôi kể “ Ngày xưa đất nước nghèo nhưng tinh thần yêu nước rất nhiều người xung phong . Bố mẹ cụ lo lắng bảo ở nhà cụ không chịu vì tinh thần yêu nước đã nổi lên . Sau những năm tháng tập luyện cụ đã phải chịu đói rét dù bị xước ở chân như một nhát dao bị xiên qua nhưng cụ không ngừng bỏ cuộc và kìm nén nỗi đau . Qua những ngày tháng tập luyện đầy đau xót cụ đã được đưa về điều trị . Cụ đã dần khỏi nhưng nghe tin bị pháp xâm lược nước ta , cụ lại xin ra viện sớm để đi cứu nước . Cụ chỉ được ngủ ở những cánh rừng lều được đắp lên những quần áo đẫm máu của những người bạn chiến binh bị tổn thương do lúc đấy đã đánh giặc ở chỗ rất xa lạ lên không còn gì để đắp lên lều .Do thời ấy điện thoại chỉ là những cục gạch nhỏ bé cụ sợ bố mẹ lo lắng và nhớ, cụ muốn gọi nhưng không được vì cụ đã bị va đập rất nhiều . Cụ mượn máy các chiến binh khác để nói chuyện cho bố mẹ . Bố mẹ cậu yên tâm để cụ đánh giặc , cụ cũng yên tâm và không còn lo bố mẹ lo lắng cho mình nữa . Sau một tháng giặc , giặc đã không còn nữa cụ được ăn lo mặc ấm . Nhưng trước khi đánh giặc đồng đội của cụ đã mất dần cụ thường khóc vì đồng đội đã trợ giúp cho cụ suốt bao nhiêu năm qua mà giờ chỉ còn vài người nhưng vài người ấy cũng bị chấn thương. Cụ cũng vậy, bị yếu đi rất nhiều, chân tay nhiều nếp nhăn và những vết xước còn trên bản thân cụ ’’.

Qua câu chuyện cụ kể em hiểu được đất nước được đánh đổi bằng những dòng máu , dòng nước mắt của cụ và ông cha ta . Là một học sinh chưa đủ tuổi chưa được trải qua những nỗi đau nhưng em hiểu được những xương máu của ông cha ta lập lên đất nước . Em sẽ tự nhủ bản thân mình phải chăm chỉ , học tốt để xứng đáng những người đã mất xương máu như đang thể hiện lòng yêu nước. Chúng ta cần biết ơn những gì mà ông cha ta đã để lại cho chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYỆN VỀ CỤ NGOẠI -TẤM ẢNH SÁNG MÃI TRONG TIM | Câu chuyện thời hoa lửa