Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHUYỆN VỀ CỤ NGOẠI – TẤM ẢNH SÁNG MÃI TRONG TIM (4)

Hưng Yên16/12/2025Thành Đạt (Trường TH&THCS Bình Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm nay, trong khuôn khổ chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể về một nhân chứng đặc biệt trong gia đình – cụ ngoại của mình, người đã từng tham gia phục vụ chiến trường và góp phần vào cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc. Mỗi khi nhắc đến cụ, trong lòng mình lại dâng lên niềm tự hào xen lẫn xúc động bởi cuộc đời cụ là minh chứng sống động cho ý chí và tinh thần của thế hệ đi trước.

Theo lời kể của gia đình, cụ ngoại mình khi còn trẻ đã tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Dù thân hình nhỏ bé, nhưng cụ luôn sẵn sàng nhận những nhiệm vụ vô cùng gian khổ: chuyển thương, tải đạn, mở đường trong đêm và bám trụ ở những trọng điểm bị bom Mỹ dội xuống. Cụ từng nói: “Hồi ấy, chỉ cần nghĩ đến hai chữ Tổ quốc, là mọi sợ hãi đều lùi lại.” Những câu nói đó khiến mình hình dung ra một thời chiến tranh rực lửa – nơi mà tuổi trẻ của cụ được đánh đổi bằng khói súng, tiếng bom và những tháng ngày không biết ngày mai ra sao.

Một lần, đơn vị cụ gặp phải trận bom bất ngờ. Trong lúc mọi người bị thương và mất liên lạc, cụ đã liều mình quay lại khu vực nguy hiểm để tìm đồng đội. Khi tìm thấy, cụ băng bó tạm rồi cõng từng người một ra khỏi vùng bom nổ chậm. Vết sẹo dài còn lưu trên vai cụ là dấu ấn không thể phai. Mỗi lần chạm vào đó, gia đình mình như được chạm vào một trang sử sống. Đồng đội của cụ kể lại rằng: “Giữa ranh giới sống – chết, cụ vẫn nghĩ trước cho người khác. Thứ giữ chúng tôi đứng vững thời ấy chính là tình đồng đội.”

Giờ đây cụ ngoại đã già yếu, không còn minh mẫn như trước, nhưng hình ảnh cụ trong những câu chuyện gia đình vẫn là ngọn đèn soi sáng cho tụi mình. Mỗi lần nhìn cụ ngồi trầm ngâm trước hiên nhà, đôi mắt hằn sâu những nếp nhăn, mình lại thấy biết bao điều muốn học: sự kiên cường, tinh thần trách nhiệm và tấm lòng thủy chung với quê hương.

Từ những câu chuyện của cụ, mình hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là kết quả của bao mồ hôi, nước mắt và xương máu. Là học sinh lớp 9, mình chưa thể làm được những điều lớn lao, nhưng mình tự nhắc mình phải sống xứng đáng: học tốt hơn, sống đẹp hơn và luôn biết ơn thế hệ cha ông. Tấm ảnh của cụ ngoại đặt trên bàn thờ không chỉ là kỉ vật – đó là lời nhắc nhở để mình trân trọng hiện tại và tự hào về truyền thống dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn