Chuyện Về của Thiếu tướng Vũ Văn Cẩn
Trong suốt cuộc chiến đấu ở Điện Biên Phủ, ở cương vị Cục trưởng Cục Quân y - cha gánh trách nhiệm rất cao về sức khoẻ của toàn quân, hạn chế thương vong, bệnh tật cho các chiến sĩ. Ngày mở màn trong chiến dịch Điện Biên Phủ là trận đánh đồi Him Lam cũng là ngày tôi cất tiếng khóc chào đời
Trong suốt cuộc chiến đấu ở Điện Biên Phủ, ở cương vị Cục trưởng Cục Quân y - cha gánh trách nhiệm rất cao về sức khoẻ của toàn quân, hạn chế thương vong, bệnh tật cho các chiến sĩ. Ngày mở màn trong chiến dịch Điện Biên Phủ là trận đánh đồi Him Lam cũng là ngày tôi cất tiếng khóc chào đời. Cha đặt tên cho tôi là Vũ Điện Biên để nhớ về kỉ niệm đẹp của một thời khói lửa, gian khổ nhưng rất hào hùng của dân tộc.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, cả gia đình tôi quay về thủ đô Hà Nội. Lúc này với cương vị Cục trưởng Cục Quân y, cha tôi thấy cần thiết đưa các bác sĩ của ta sang các nước xã hội chủ nghĩa Trung Quốc, Liên Xô, Bungari học nâng cao về quản lý ngành cũng như chuyên sâu về chuyên môn y tế.
Năm 1971, tôi tốt nghiệp cấp 3, cha tôi được điều động làm Quyền Bộ trưởng Bộ Y tế, sau đó năm 1974 ông giữ cương vị Bộ trưởng Bộ Y tế. Cuộc kháng chiến chống Mỹ đang rất cam go và quyết liệt, những mặt trận luôn vang lên tiếng súng; ở hậu phương tiếng còi báo động vốn quen thuộc với người dân Hà Nội trong chiến tranh và mọi người thì từng phút giây tất cả cho tiền tuyến. Cha tôi muốn tôi theo ngành y nhưng cùng với các bạn học tôi thi đỗ vào Trường Kỹ thuật Quân sự ở Vĩnh Yên cách nhà tôi chừng hơn 40km.
Năm 1971, mới vào học được 3 tháng thì tôi bị ốm phải nghỉ cả tuần. Nhà trường báo về, cha tôi lên thăm rồi nói với tôi: "Con ở trên này xa quá, bố không đi lại được, con về trường Quân y học đi…".
Tiễn cha tôi về, đêm đấy tôi trằn trọc không ngủ được khi nhớ đến lời nói và ánh mắt mong mỏi của cha tôi. Tôi nghĩ cha tôi hay đi khảo sát thực tế ở các chiến trường ác liệt nhất, chứng kiến những mất mát hi sinh của các chiến sĩ nên ông luôn kì vọng tôi học ngành y.


