Bài viết

CHUYỆN VỀ “ĐOÁ HỒNG” TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN

Năm 18 tuổi, bà Lan gác lại ước mơ, tình nguyện vào tuyến lửa Trường Sơn. Giữa mưa bom bão đạn và những cơn sốt rét rừng, bà cùng đồng đội đêm ngày san lấp hố bom, lấy thân mình làm "cột tiêu" dẫn xe ra tiền tuyến với tinh thần "máu có thể đổ, đường không thể tắc". Hòa bình trở về, dù mang trên mình thương tật và sức khỏe giảm sút, bà vẫn giữ vững phẩm chất thép, tự hào về một thời thanh xuân rực rỡ đã hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.

Lâm Đồng22/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, cô thiếu nữ Nguyễn Thị Lan vừa tròn 18 tuổi. Gác lại ước mơ giảng đường và lá thư tình viết dở của anh hàng xóm, Lan viết đơn tình nguyện bằng máu để gia nhập lực lượng TNXP, hành quân vào tuyến đường 20 Quyết Thắng.

Tiếng hát át tiếng bom
Đơn vị của Lan có nhiệm vụ san lấp hố bom, thông đường cho xe ra tiền tuyến. Có những đêm, máy bay địch thả bom tọa độ liên tục, mặt đất rung chuyển, khói bụi mịt mù. Vừa dứt tiếng bom, các cô gái nhỏ bé lại lao ra mặt đường với cuốc, xẻng và cả đôi tay trần để đẩy đá, vá đường.Lan nhớ nhất đêm mùng 8 Tết năm ấy. Một chiếc xe vận tải chở đạn bị sa lầy giữa trọng điểm đang cháy dở. Lệnh từ chỉ huy: “Bằng mọi giá phải cứu xe, cứu hàng!”. Bất chấp hiểm nguy, Lan cùng đồng đội cởi áo khoác, thấm nước suối rồi phủ lên các thùng đạn để làm mát, rồi dùng vai làm đòn bẩy nhấc bánh xe lên. Trong bóng đêm chập choạng của pháo sáng, họ vừa làm vừa hát vang bài “Cô gái mở đường”. Tiếng hát trong trẻo vút lên giữa tiếng gầm rú của động cơ và mảnh bom găm vào vách đá. Xe qua được, cả đội ôm nhau khóc vì sung sướng, dù gương mặt ai cũng lem luốc bụi than.Nỗi đau thầm lặng
Nhưng chiến tranh không chỉ có hoa hồng và bài hát. Lan đã tận mắt chứng kiến những người đồng đội thân thiết ngã xuống ngay bên cạnh mình. Có những lần đào đất tìm bạn sau trận bom, chỉ thấy một chiếc khăn tay thêu dở hay một chiếc cặp tóc nhựa màu xanh.Rồi những cơn sốt rét rừng hành hạ, những đêm ngủ hầm nước ngập ngang lưng, và cả nỗi lo sợ thầm kín của phái nữ khi mái tóc dài cứ rụng dần vì thiếu chất, vì nước suối độc. Nhưng khi nhìn những đoàn xe tải hướng về miền Nam, họ lại bảo nhau: “Chừng nào xe chưa thông, chừng đó mình chưa nghỉ”.Ngày trở về và niềm tự hào
Hòa bình lập lại, Lan trở về quê hương với đôi bàn tay chai sạn và những vết sẹo của thời gian. Cô không trở thành bác sĩ hay kỹ sư như ước mơ thuở nhỏ, mà chọn gắn bó với mảnh ruộng, vườn chè.Mỗi dịp kỷ niệm ngày truyền thống TNXP, bà Lan (giờ đã là một người bà tóc bạc) lại mang bộ đồng phục bạc màu, cài lên ngực tấm huy chương lấp lánh. Khi đám cháu nhỏ hỏi: “Bà ơi, ngày xưa bà có sợ không?”, bà mỉm cười, ánh mắt nhìn xa xăm: “Sợ chứ cháu, nhưng cái thời ấy, lòng yêu nước và tình đồng đội nó lớn hơn cái sợ nhiều lắm. Nếu được chọn lại, bà vẫn sẽ đi con đường đó”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn