Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHUYỆN VỀ LÁ THƯ CUỐI CÙNG-ANH HÙNG LÝ TỰ TRỌNG

CHUYỆN VỀ LÁ THƯ CUỐI CÙNG-ANH HÙNG LÝ TỰ TRỌNG

Hưng Yên07/12/2025Nguyễn Thu Hà3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày tháng đấu tranh sục sôi của phong trào học sinh, sinh viên Sài Gòn đầu thế kỷ XX, có một chàng trai tuổi mới mười bảy nhưng tinh thần và ý chí lại rực cháy như ngọn lửa của cả dân tộc. Đó là Lý Tự Trọng, người thanh niên trẻ tuổi đã trở thành biểu tượng bất tử với câu nói đi vào lịch sử:

“Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng.”

Sinh ngày 20 tháng 10 năm 1914 tại Hà Tĩnh nhưng lớn lên ở bản Mạy tỉnh Nakhonphanom Thái Lan trong một gia đình yêu nước, từ nhỏ Lý Tự Trọng đã được nuôi dưỡng bằng tinh thần đấu tranh của các chiến sĩ xuất dương. Năm 1929, khi phong trào cách mạng trong nước sôi sục, Trọng trở về Sài Gòn, hoạt động trong tổ chức Đoàn Thanh niên Cộng sản.

Dù tuổi đời còn rất trẻ, Trọng nhanh chóng được giao nhiệm vụ liên lạc, bảo vệ cán bộ, và tham gia tổ chức mít tinh chống thực dân.

Ngày 9/2/1931, tại một cuộc mít tinh lớn của học sinh – sinh viên Sài Gòn, khi tên trinh sát Pháp nhào tới bắt nhà diễn thuyết Nguyễn Văn Trỗi (bí danh), Lý Tự Trọng đã rút súng bắn trả, bảo vệ đồng chí mình.

Pháp bao vây dày đặc, Trọng bị bắt.

Từ giây phút ấy, hình ảnh chàng trai 17 tuổi hiên ngang đối đầu với kẻ thù đã trở thành biểu tượng về lòng quả cảm của tuổi trẻ Việt Nam.

Bị giam tại Khám Lớn Sài Gòn, Trọng bị tra tấn dã man. Lính Pháp muốn khai thác tổ chức, đồng đội của Trọng bằng mọi giá.

Nhưng Trọng chỉ trả lời một câu:

“Tôi làm việc đó vì lòng yêu nước. Không ai sai khiến tôi cả.”

Không một lời khai.

Không một phút dao động.

Một chàng trai 17 tuổi đối đầu với cả bộ máy thực dân.Sự kiên trung của Trọng khiến cả nhà tù phải nể phục.

Biết mình không thể thoát án tử hình, đêm trước ngày ra pháp trường, Lý Tự Trọng viết lá thư cuối cùng gửi cho anh trai. Lá thư ngắn, nhưng chứa đựng cả tâm hồn và khí phách của người chiến sĩ:

“Anh thương mến.

Em chết vì Tổ quốc, không có gì phải ân hận.

Chỉ buồn rằng không được chiến đấu dài lâu hơn.

Anh ở lại tiếp tục con đường của chúng ta.

Nói với mẹ rằng em ra đi thanh thản…”

Mực chưa kịp khô thì trời đã sáng.

Một bình minh cuối cùng của người anh hùng tuổi mười bảy.

Sáng 21/11/1931, khi lính gác mở cửa, họ thấy Lý Tự Trọng đang sửa lại cổ áo, tay đặt lên ngực – một phong thái bình thản lạ thường.

Trên đường ra pháp trường, một viên sĩ quan hỏi:

“Cậu còn điều gì muốn nói?”

Trọng mỉm cười:

“Tôi chỉ tiếc là không được hy sinh nhiều lần cho Tổ quốc.”

Đến cột bắn, chàng trai 17 tuổi đứng thẳng, đôi mắt sáng rực như ngọn đuốc.

Loạt súng nổ.

Nhưng không thể giết được lý tưởng của người thanh niên ấy.

Lý Tự Trọng ngã xuống ở tuổi mười bảy – cái tuổi đẹp nhất của đời người.

Nhưng tên anh sống mãi.

Lá thư cuối cùng của anh trở thành lời nhắc nhở cho bao thế hệ học sinh, sinh viên Việt Nam:

Hãy sống có lý tưởng

Hãy dám đứng lên khi Tổ quốc cần

Hãy giữ ngọn lửa thanh niên sáng mãi

Hơn chín thập kỷ đã trôi qua, nhưng ngọn lửa trong trái tim Lý Tự Trọng vẫn chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn