Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHUYỆN VỀ MẸ – NGƯỜI DÂN CÔNG HỎA TUYẾN ANH HÙNG (1)

Chào các bạn, hôm nay trong chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể về mẹ của mình, người từng là dân công hỏa tuyến – một lực lượng thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng trong kháng chiến chống thực dân Pháp. Mỗi lần nhìn vào tấm ảnh mẹ thời trẻ, khuôn mặt sạm nắng, chiếc khăn rằn quấn gọn trên đầu, mình lại thấy trong lòng dâng lên một sự kính phục khó tả. Đằng sau vẻ mộc mạc ấy là cả một thời thanh xuân sống giữa bom đạn, đầy hi sinh và bền bỉ.

Hưng Yên24/12/2025Người viết: Nguyễn Phương Anh, Học sinh lớp 9C, Trường THCS – Khoái Châu2 lượt xem0 lượt chia sẻ

. Những ngày mẹ bước vào chiến trường

Theo lời mẹ kể, khi chiến tranh lan rộng, làng mẹ ngày nào cũng nghe tiếng bom nổ, tiếng súng vọng từ ngoài đồng xa. Mới hơn mười bảy tuổi, mẹ đã tình nguyện tham gia đội dân công hỏa tuyến của xã. Công việc của mẹ tưởng chừng đơn giản: gánh gạo, tải đạn, khiêng thương binh, mở đường cho bộ đội… nhưng mỗi bước chân đều đặt trong vòng nguy hiểm.

Có những đêm mẹ cùng đồng đội gánh hàng qua cánh đồng trống, máy bay địch rọi đèn tìm mục tiêu. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể đánh đổi bằng cả tính mạng. Mẹ kể:
“Ngày ấy không ai nghĩ đến bản thân, chỉ sợ đường gạo, đường đạn bị chặn lại thì bộ đội thiếu thốn.”

Dù mưa lạnh hay nắng cháy, mẹ vẫn đi, đôi vai gầy nhưng bước chân không bao giờ chùn lại. Với mẹ, “giúp bộ đội là giúp nước”, và lý tưởng ấy nâng bước mẹ suốt những năm tháng gian khổ.

2. Khoảnh khắc khiến mẹ nhớ suốt đời

Một lần, trong khi đang đưa thương binh ra khỏi vùng pháo kích, quả đạn bất ngờ rơi xuống gần chỗ mẹ. Mảnh đất tung lên, cả nhóm ngã nhào. Một đồng đội của mẹ bị thương nặng ở chân, không thể đi tiếp.

Mặc cho tiếng đạn pháo đang nổ dữ dội, mẹ và hai người nữa đã quay lại cõng anh ra khỏi khu vực nguy hiểm. Đường rừng trơn trượt, mỗi bước đi như muốn ngã, nhưng mẹ vẫn nghiến răng:
“Sống còn thì tính sau, trước hết phải đưa thương binh đến nơi an toàn.”

Hôm đó, khi đến được trạm quân y, quần áo mẹ rách nát, vai bầm tím vì sức nặng. Nhưng mẹ chỉ cười, bảo rằng:
“Còn thở là còn đi tiếp.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn