Chuyện về Mẹ Việt Nam Anh Hùng- Mẹ Thứ
Trải qua hơn 1000 năm lịch sử, đất nước chúng ta đã không ngừng đấu tranh, cống hiến để đổi lấy sự hòa bình, độc lập ngày nay. Đó không chỉ là sự đoàn kết của toàn dân tộc, mà còn là những công lao to lớn của cha ông, là sự mất mát mà chiến tranh để lại đối với những người mẹ Việt Nam anh hùng. Trong số đó, ta không thể quên đi sự hy sinh cao cả của Mẹ Nguyễn Thị Thứ - đại diện cho sự, kiên cường, vĩ đại trong suốt giai đoạn chiến tranh ác liệt của nước ta.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 trên vùng đất Điện Bàn, Quảng Nam (nay là TP Đà Nẵng) giàu truyền thống yêu nước và hiếu học. Năm 18 tuổi, Mẹ lập gia đình, thời gian trôi qua, mẹ có tổng cộng 12 người con, tất cả đều 1 lòng đi theo cách mạng. Cuộc sống của người phụ nữ xứ Quảng ngày ấy cũng như bao phụ nữ Việt Nam khác, quanh năm gắn với ruộng đồng, lam lũ, chịu thương chịu khó. Nhưng chiến tranh đã khiến cuộc đời Mẹ gắn với những năm tháng không bình yên.
Trong những năm kháng chiến gian khó, căn nhà nhỏ của Mẹ Thứ từng che chở nhiều cán bộ hoạt động bí mật. Những người con của Mẹ cũng lớn lên trong hoàn cảnh ấy, lớn lên cùng những câu chuyện về Bác Hồ, về quê hương, đất nước, về độc lập, tự do.
Suốt những năm tháng kháng chiến khốc liệt, từ chống thực dân đến cuộc kháng chiến chống đế quốc, cứu nước, lần lượt 9 người con của Mẹ mãi mãi không trở về. Năm 1948 trở thành ký ức đau đớn nhất của gia đình. Ngày 18-6, người con trai Lê Tự Xiến hy sinh. Chưa nguôi nỗi đau, ngày 5-10, người con Lê Tự Hàn Anh tiếp tục ngã xuống. Mười ngày sau, đến lượt Lê Tự Hàn Em hy sinh. Những mất mát dồn dập như cứa vào lòng người mẹ nghèo ở xóm Rừng.
6 năm sau những ngày tang tóc của năm 1948, thêm một lần nữa Mẹ Nguyễn Thị Thứ quặn lòng khi người con trai Lê Tự Lem hy sinh ngày 1-4-1954. Rồi kháng chiến kéo dài, những tờ giấy báo tử tiếp tục lần lượt gửi về ngôi nhà nhỏ ở xóm Rừng: Lê Tự Nự hy sinh ngày 5-9-1966; Lê Tự Mười hy sinh ngày 14-4-1972; Lê Tự Trịnh hy sinh ngày 12-9-1972; Lê Tự Thịnh hy sinh ngày 28-8-1974... Ngày 30-4-1975, đúng ngày non sông thống nhất, mẹ lại nhận tin dữ về người con trai Lê Tự Chuyển, chiến sĩ biệt động thành, đã anh dũng ngã xuống ngay cửa ngõ Sài Gòn trước giờ chiến thắng. Nỗi đau của Mẹ dường như đã không còn là nỗi đau về tinh thần mà là cả sự đau đớn, chạnh lòng khi chứng kiến chính những người con mà mình yêu thương, những người con mà Mẹ đã chăm sóc, nuôi dưỡng từ ngày thuở bé, giờ đây chỉ còn là mất mát, đau thương không thể nguôi ngoai.
Chiến tranh đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng những đau thương, mất mát mà Mẹ Thứ phải gánh chịu còn nguyên trong từng di ảnh, từng bát hương và trong ký ức của người dân nơi đây. Tên tuổi Mẹ Thứ trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và đức hy sinh của người phụ nữ Việt Nam. Giữa nhịp sống yên bình hôm nay, câu chuyện về Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ vẫn khiến trái tim của những người con đất Việt rung lên vì sự cảm động, nối xót xa trước sự hy sinh cao cả của Mẹ Thứ . Bởi phía sau dáng hình người mẹ nông dân xứ Quảng ấy là cả một phần máu thịt của dân tộc đã gửi lại cho non sông, đất nước.
(Nguồn sưu tầm)


