Chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Trương Thị Tư 5
Càng hy sinh càng cho đi đánh
Chiến tranh vốn dĩ gắn liền với những cuộc chia ly nhưng với má Tư, nỗi đau ấy dường như đã vượt quá sức chịu đựng của người phụ nữ. Năm 1963, đất trời như sụp đổ khi má nhận tin con trai thứ 6 là anh Phạm Văn Vân, Trung đội phó cơ động tỉnh Vĩnh Long đã anh dũng hy sinh. Nỗi đau mất con khi tuổi đời còn xanh cùng với nỗi xót xa vì không thể nhìn mặt con lần cuối như nhát dao cứa thắt lòng má. Thế nhưng, gạt đi những giọt nước mắt, má nén đau thương để trở thành điểm tựa vững chãi, tiếp tục động viên các con lên đường nối gót cha ông, quyết tâm trả nợ nước, thù nhà.
Thế nhưng, bão táp của chiến tranh vẫn chưa buông tha người mẹ ấy. Những năm 1969-1970, tin dữ liên tiếp dội về từ tiền tuyến: Chồng và bốn người con của má đã lần lượt anh dũng hy sinh. Trong đó, xót xa thay có cả người con rể và cô con gái thứ chín đang độ tuổi trăng tròn. Vượt lên nỗi đau tột cùng của người vợ mất chồng, người mẹ mất con, má nén đau thương vào trong, đôi bàn tay gầy nắm chặt với quyết tâm sắt đá: “Càng hy sinh, càng cho đi đánh”.



