Chuyện Về Một Bát Canh Rừng
Tiểu đội Trường Sơn đói quay quắt, gom góp mãi mới được bát canh rau rừng cua đá. Bom dội, bát canh đổ, chỉ còn sót lại một chút dưới đáy ca inox móp méo. 6 người lính cứ thế chuyền tay nhau, ai cũng chỉ nhấp môi để nhường đồng đội, ca nước đi một vòng vẫn còn gần một nửa.
Bối cảnh: Những năm đầu thập niên 70, tại một trạm giao liên sâu trong dãy Trường Sơn.
Hồi đó, đơn vị chúng tôi đóng quân cạnh một con suối cạn. Cái đói và những cơn sốt rét rừng kinh khủng hơn cả bom đạn. Có những ngày, cả tiểu đội chỉ còn vài lạng gạo, phải nấu cháo loãng "cắm tăm không đứng" để cầm hơi qua ngày.Một buổi chiều, cậu lính trẻ nhất tên Thành – quê Thái Bình, vốn là đứa khéo tay nhất đội – lội suối tìm được một ít rau tàu bay và bắt được vài con cua đá nhỏ xíu bằng ngón chân cái. Thành hí hửng bảo: "Tối nay cả nhà có đại tiệc!".Cả tiểu đội nhìn bát canh rau tàu bay xanh ngắt, loáng thoáng vài miếng thịt cua tí hon mà nuốt nước miếng. Nhưng đúng lúc chuẩn bị ăn thì tiếng rít của máy bay B-52 ập đến. Đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt. Sau đợt bom, cái bếp dã chiến bị đánh sập hoàn toàn.Chúng tôi lồm cồm bò dậy từ hầm tăng-xê, việc đầu tiên không phải kiểm tra vết thương mà là nhìn về phía cái bếp. Bát canh duy nhất đã đổ nhào, trộn lẫn với đất cát và mảnh sành vỡ. Thành đứng lặng người, mắt đỏ hoe. Với những người lính lúc đó, mất bát canh ấy còn đau hơn cả một vết thương phần mềm.Nhưng rồi, tiểu đội trưởng – một người đàn ông dày dạn quê Thanh Hóa – lẳng lặng nhặt cái ca inox méo mó còn sót lại chút nước canh dưới đáy, thổi nhẹ bụi rồi đưa cho Thành:
"Uống đi mày, nãy giờ mày chạy đi kiếm, chưa kịp nếm miếng nào."
Thành lắc đầu, đẩy sang cho người anh bên cạnh đang bị sốt run bần bật. Cứ thế, cái ca inox móp méo ấy chuyền tay nhau qua 6 người, ai cũng chỉ nhấp một ngụm nhỏ ở đầu môi để nhường cho đồng đội. Cuối cùng, khi quay lại tay tiểu đội trưởng, nước canh vẫn còn gần một nửa.Đêm đó, chúng tôi ngủ trong tiếng bom cầm canh xa xa, bụng vẫn đói cồn cào nhưng lòng lại ấm lạ kỳ. Những câu chuyện như thế không có trong sử sách huy hoàng, nhưng nó là thứ "keo" gắn kết những người xa lạ thành anh em ruột thịt, giúp chúng tôi vượt qua những năm tháng dài đằng đẵng của cuộc chiến.


