Bài viết

Chuyện về một cựu tù yêu nước

Đà Nẵng29/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1966, sau khi lên căn cứ, ông Chiêm được biên chế về đơn vị C2 Huyện đội Hòa Vang làm nhiệm vụ trinh sát. Năm 1968, trong một lần về đồng bằng điều nghiên, chuẩn bị cho một trận đánh lớn, địch phát hiện và khui hầm bí mật, ông và một số đồng đội chẳng may sa vào tay địch. Sau khi di chuyển qua nhiều nhà lao, cuối cùng, bọn địch di lý ông về giam tại nhà tù Plây Cu. Tại đây, ông đã cùng với 03 đồng đội khác tìm cách vượt ngục song bất thành. Bọn chúng ra sức tra tấn dã man làm cho ông gãy cánh tay trái và mất 4 chiếc răng cửa. Song, đòn roi của kẻ thù không bao giờ khuất phục được ý chí kiên cường của người chiến sỹ cách mạng. Suốt 06 tháng trời ở khu biệt giam, ông không hề nao núng, luôn tin tưởng vào tiền đồ tươi sáng của cách mạng.Cuối cùng, bọn địch đưa ông ra giam tại nhà lao Phú Quốc , đến năm 1973, ông được trở về đất liền theo diện trao trả tù binh.

Sau khi ra khỏi nhà tù Phú Quốc, ông Chiêm được tổ chức bố trí ra Bắc, biên chế về Sư đoàn 157 tham gia khóa huấn luyện bộ đội Đặc công. Tháng 9 năm 1974, ông cùng các đồng đội được phân công trở lại Nam chiến đấu trên mặt trận 44 Quảng Đà. Năm 1975, khi chiến dịch Hồ Chí Minh trên đà thắng lợi, đơn vị ông nhận nhiệm vụ đánh chặn Tiểu đoàn Thủy quân lục chiến từ Điện Dương ra đến sân bay nước Mặn, góp phần giải phóng thành phố Đà Nẵng 29 tháng 3 và làm nên đại thắng mùa xuân 30 tháng 4, thu non sông về một mối.

Những tưởng, ông Chiêm sẽ có những phút giây ngơi nghĩ sau khi rời tay súng về với gia đình. Nhưng, nhiệm vụ của người lính sau thời bình cuốn ông đi đến những vùng đất mới để tháo gỡ bom mìn giúp người dân tăng gia sản xuất, thực hiện các vụ truy kích Phunrô rồi sau đó là tăng cường cho chiến dịch biên giới Tây nam bảo vệ biên cương tổ quốc trước nạn xâm lăng của bọn Pôn pốt Iêng xa ry. Điều làm ông nhớ nhất là vào ngày 7 tháng 7 năm 1977, khi lễ cưới của ông cùng vợ là bà Đặng Thị Sáu, người cán bộ giao liên thời chống Mỹ vừa diễn ra chưa được 2 tiếng đồng hồ thì có quyết định thông báo triệu tập về đơn vị để lên biên giới chiến đấu .Vậy là ông chia tay người vợ trẻ trong sự bùi ngùi nhớ thương để lên đường làm nhiệm vụ. Mãi đến cuối năm 1978, ông mới được về phép và người con trai đầu lòng ra đời từ đấy.

Năm 1980, ông Lý Văn Chiêm nhận quyết định xuất ngũ. Thời điểm này, cả nước vô cùng khó khăn, ông phải làm nhiều công việc không tên để phát triển kinh tế gia đình. Sau đó, do yêu cầu của tổ chức, ông được cấp ủy, chính quyền địa phương vận động nhận nhiệm vụ xã đội phó phụ trách công tác tuyển quân, một thời gian sau được điều chuyển sang làm cán bộ văn phòng phụ trách kinh tế. Năm 1988, do vết thương trong chiến tranh tái phát cộng thêm sức khỏe yếu, ông Chiêm xin nghĩ hẳn về nhà cùng vợ con chăm chút cho ngôi nhà nhỏ của mình.

Cả cuộc đời quen với việc cầm súng nên khi trở về quê hương phát triển kinh tế, ông Chiêm gặp không ít khó khăn khi quyết định trồng cây gì nuôi con gì. Song, bản lĩnh của người lính được trui rèn trong lao tù, chiến đấu đã không khuất phục được người đàn ông nhỏ bé này. Ông đã vào tận huyện Đức Trọng tỉnh Lâm Đồng học nghề trồng hoa Cúc đất và chính ông là người khởi nguồn nghề trồng hoa Cúc của xã Hòa Châu lúc bấy giờ. Quá trình phát triển nghề trồng hoa, ông nhận thấy cây Mai dể trồng, cho thu nhập cao nên vợ chồng ông quyết định chuyển nghề. Hiện ông đang sở hữu hơn 50 chậu mai, trong đó có cây mai 15 năm tuổi có người hỏi mua với giá 65 triệu đồng . Trung bình mỗi năm, gia đình ông thu nhập từ việc bán và cho thuê mai chưng tết hơn 100 triệu đồng. Nhờ vào nguồn thu nhập ổn định từ vườn mai mà năm 2021, ông quyết định nâng cấp và xây ngôi nhà mới trị giá 1,2 tỷ đồng. Ông bảo, tất cả từ việc bán mai cả đấy, chứ không hề nhờ vả vào các con cái. Rồi ông trầm giọng, sở dĩ tôi xây dựng ngôi nhà này là để hai vợ chồng có nơi tá túc những ngày cuối đời, sau này để lại cho người con trai út là nạn nhân chất độc da cam hiện đang làm công cho một cửa hàng photocoppy ở đường 605 Hòa Tiến.

Ông Lý Văn Chiêm đăng chăm bón vườn mai trong khuôn viên gia đình.

Ở tuổi 74, trải qua bao thăng trầm trong cuộc sống, ông Lý Văn Chiêm cảm thấy cả cuộc đời theo cách mạng với ông là điều thiêng liêng và hạnh phúc nhất. Bởi Đảng, Bác Hồ đã đem lại cho ông nói riêng, dân tộc Việt Nam nói chung cuộc sống ấm no, hạnh phúc như hôm nay.

Gan dạ, dũng cảm, không khuất phục trước kẻ thù cho dù hy sinh tính mạng; cần cù, sáng tạo trong lao động sản xuất để làm giàu cho mình và xã hội, không trông chờ ỷ lại vào chế độ, chính sách của Đảng, Nhà nước, cựu binh Lý Văn Chiêm, thương binh 2/4, Chủ tịch Hội tù yêu nước xã Hòa Châu là biểu tượng sáng ngời của một lớp thanh niên “Sống cùng Đảng, chết không rời Đảng; Tấm lòng son chói sáng nghìn thu; Mặt trời có lúc mây mù; Trái tim ta vẫn đỏ bầu máu tươi”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn