Chuyện về một nhân chứng kể về nữ tình báo Nguyễn Thị Ba
Ông Trần Văn Phước, chồng của bà Nguyễn Thị Ba, từng xúc động kể lại rằng cuộc đời ông gắn liền với một người phụ nữ kiên cường, giàu lòng yêu nước và sẵn sàng hy sinh tất cả vì cách mạng. Với ông, bà Ba không chỉ là người vợ tảo tần mà còn là một chiến sĩ quả cảm mà ông luôn kính phục suốt cuộc đời.
Ông kể rằng ông và bà nên duyên vợ chồng vào đầu những năm 1940, trong thời kỳ đất nước còn chìm trong cảnh áp bức. Cuộc sống vợ chồng chưa được bao lâu thì cả hai đã phải lao vào con đường hoạt động cách mạng. Những ngày ấy vô cùng gian khổ, bữa no bữa đói, luôn phải đề phòng tai mắt của địch, nhưng bà Ba chưa bao giờ than vãn một lời.
Theo lời ông Phước, điều khiến ông cảm phục nhất ở vợ mình là tinh thần mạnh mẽ và ý chí kiên định. Dù là phụ nữ, bà vẫn nhận những công việc nguy hiểm như liên lạc, chuyển thư từ, che giấu cán bộ, vận chuyển tài liệu bí mật. Có những đêm mưa gió, đường xa nguy hiểm, bà vẫn lặng lẽ lên đường, chỉ nói ngắn gọn rằng: “Việc nước cần thì mình phải đi.”
Sau này, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn ác liệt hơn, ông bị địch bắt và giam cầm một thời gian dài. Trong những năm tháng ấy, điều khiến ông day dứt nhất là không thể ở bên chăm sóc vợ con. Nhưng khi trở về, ông càng xúc động hơn khi biết bà Ba vẫn một mình gánh vác gia đình, nuôi con khôn lớn, đồng thời tiếp tục tham gia hoạt động bí mật cho cách mạng.
Ông kể rằng có lần gặp lại sau nhiều năm xa cách, bà Ba gầy đi nhiều, đôi bàn tay chai sần vì mưu sinh và làm nhiệm vụ. Nhìn vợ, ông nghẹn lòng, nhưng bà chỉ cười hiền rồi nói: “Miễn đất nước được tự do thì cực mấy cũng chịu được.” Câu nói ấy khiến ông nhớ mãi đến tận sau này.
Khi bà được giao làm đầu mối liên lạc trong mạng lưới tình báo tại Sài Gòn, ông hiểu rằng công việc ấy vô cùng hiểm nguy. Mỗi lần nghe tin trong thành phố có đợt lùng bắt, lòng ông nóng như lửa đốt. Thế nhưng bà Ba vẫn bình tĩnh, mưu trí vượt qua mọi vòng kiểm soát, đưa những tài liệu quan trọng đến nơi an toàn.
Theo ông Phước, bà Ba là người sống rất tình nghĩa. Dù bận rộn việc nước, bà vẫn luôn lo cho chồng con, quan tâm đồng đội và giúp đỡ bà con xung quanh. Bà sống giản dị, ít nói về công lao của mình, luôn nhận phần khó khăn về phía bản thân.
Ngày đất nước thống nhất, những đóng góp thầm lặng của bà mới được nhiều người biết đến. Ông Phước tự hào nói rằng đời mình may mắn có một người vợ như Nguyễn Thị Ba – người phụ nữ vừa đảm đang trong gia đình, vừa anh hùng trong sự nghiệp cách mạng.
Đến cuối đời, mỗi lần nhắc về bà, ông vẫn xúc động cho rằng chiến công lớn nhất của bà không chỉ là những chuyến đi bí mật hay những tài liệu mật được chuyển giao, mà còn là tấm lòng son sắt với quê hương, với gia đình và với nhân dân. Trong lòng ông, bà Nguyễn Thị Ba mãi là niềm tự hào lớn lao nhất.


