Bài viết

CHUYỆN VỀ NGƯỜI ANH HÙNG 2 LẦN LÊN ĐỈNH PHƯỚC TƯỜNG

Đà Nẵng13/12/2025Đoàn xã Hòa Vang (Đoàn xã Hòa Vang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng chí: LÊ TRUNG NUÔI (LÊ TRUNG)

Sinh ngày 02 tháng 04 năm 1950

Quê quán: Hòa Phong, Hòa Vang, Đà Nẵng

Đến quê hương Hoà Phong (Hoà Vang, Đà Nẵng) tìm hiều về phong trào đấu tranh Cách mạng nơi đây, tôi may mắn được gặp anh hùng LLVTND Lê Trung Nuôi (tên thường gọi là Lê Trung), người con của xã Hoà Phong, được ông chia sẻ về những tháng năm “làm nên lịch sử”. Với ông: “Trong cuộc đời binh nghiệp, mặc dù đã tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, nhưng để lại trong tôi ấn tượng sâu đậm nhất là 2 lần tập kích lên đỉnh núi Phước Tường và trận đánh chặn xe tăng địch tại Hà Nha, Đại Lộc, Quảng Nam”.

HAI LẦN LÊN NÚI PHƯỚC TƯỜNG

Tham gia Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968, Đại đội đặc công 25-Trung đoàn 31 được Mặt trận 4 Quảng Đà giao nhiệm vụ tập kích Trung tâm Ra-đa thông tin tại căn cứ Đá Chẽ, thuộc hệ thống phòng thủ của địch trên đỉnh núi Phước Tường (nằm ở phía tây thành phố Đà Nẵng). Căn cứ này là trung tâm thông tin liên lạc của quân Mỹ tại thành phố Đà Nẵng và Hạm đội 7 đang neo đậu ngoài khơi nên địch bảo vệ rất nghiêm ngặt. Về phía ta, trận đánh mang ý nghĩa mở màn chiến dịch, vì vậy không chỉ phải đảm bảo chắc thắng để cắt đứt thông tin liên lạc của địch mà còn phải treo cờ để khẳng địch chủ quyền của Cách mạng. Chiến sĩ được lựa chọn treo cờ phải là người lập được nhiều thành tích trong chiến đấu, có phẩm chất chính trị tốt. Theo phương án, 2 giờ ngày 30 tháng 1 năm 1968 (nhằm ngày mùng một Tết Mậu Thân), Đại đội 25 nổ súng tiến công tiêu diệt địch và phá hủy hệ thống ra-đa của quân Mỹ tại căn cứ Đá Chẽ. Các mũi chiến đấu bí mật “luồn sâu, lót sát” các mục tiêu đã phân công. Xạ thủ B40 Lê Trung Nuôi là hỏa lực chính của đơn vị nên trực tiếp đi cùng Đại đội trưởng Lê Văn Độ. Đến hàng rào cuối cùng, cách dàn ra-đa khoảng 20m, anh bình tĩnh lấy phần tử bắn. Giờ G đến, đại đội trưởng từ phía sau hô khẽ: “Nổ súng!”. Lê Trung siết cò. Căn nhà chứa đài ra-đa và các cần ăng-ten bùng cháy dữ dội. Nghe tiếng súng B40 là ám hiệu mở màn trận đánh, các mũi lập tức sử dụng lựu đạn, thủ pháo, hỏa lực cá nhân đồng loạt tiến công địch trong công sự. Quân Mỹ hoàn toàn bị bất ngờ, không kịp trở tay. Chỉ hơn 20 phút chiến đấu, Đại đội 25 đã làm chủ trận đánh. Lúc này, Đại đội trưởng Lê Văn Độ rút lá cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam từ trong túi áo trao cho Lê Trung và bảo anh tìm vị trí treo cờ. Lợi dụng ánh sáng của dàn ra-đa đang cháy, Lê Trung tìm được một cây sắt dài khoảng 3 mét làm cán cờ và cơ động đến sườn núi, chọn vị trí sao cho từ thành phố Đà Nẵng người dân có thể nhìn lên thấy là cờ quân giải phóng tung bay trong sáng đầu xuân năm 1968. “Đây là lần đầu tiên lá cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền nam Việt Nam tung bay trên đỉnh núi Phước Tường, ngay trong lòng khu liên hợp quân sự của địch. Trong trận này, đại đội hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, toàn bộ hệ thống ra-đa của địch bị phá hủy, đơn vị được tặng thưởng huân chương chiến công giải phóng hạng 1. Cá nhân tôi được tặng thưởng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba”, Anh hùng LLVT nhân dân Lê Trung Nuôi chia sẻ.

Sau chiến thắng vang dội cắt đứt thông tin liên lạc của địch từ đất liền với Hạm đội 7, đầu tháng 5 năm 1969, Mặt trận 4 Quảng Đà tiếp tục giao nhiệm vụ cho Đại đội đặc công 25 “thượng sơn” tập kích trận địa tên lửa Tô-ma-hốc (tên lửa đất đối không) của Mỹ đặt trên đỉnh Phước Tường để kỷ niệm 79 năm sinh nhật Bác Hồ. Nhận nhiệm vụ, chỉ huy đại đội nhanh chóng cắt cử lực lượng đi chuẩn bị chiến trường. Sau 5 đêm trinh sát, ta đã nắm chắc được vị trí các mục tiêu, quy luật bố phòng của địch. Đơn vị quyết định sử dụng 21 đồng chí tham gia trận đánh, do Đại đội trưởng Đỗ Huy Kích và Chính trị viên Nguyễn Ngọc Khải chỉ huy. Toàn bộ lực lượng được chia thành 3 mũi: Hướng bắc, gồm 7 cán bộ, chiến sĩ do đồng chí Lĩnh-phân đội trưởng chỉ huy; hướng tây gồm 6 đồng chí, do đồng chí Huệ phân đội trưởng, đồng chí Oánh phân đội phó chỉ huy; hướng nam là hướng tiến công chủ yếu gồm 8 đồng chí, do đồng chí Kích- Đại đội trưởng và đồng chí Khải- Chính trị viên chỉ huy, trong đó có xạ thủ B40 Lê Trung Nuôi.

Đêm 11 tháng 5 năm 1969, đơn vị thực hành tiếp cận mục tiêu. Căn cứ Phước Tường của địch im phăng phắc, quân ta bí mật cắt các lớp hàng rào thép gai, tiến sâu vào bên trong. Đúng 24 giờ, đã đến giờ G, mũi tiến công trên hướng bắc của đồng chí Lĩnh vượt qua hàng rào cuối cùng, chờ lệnh phát hỏa để đánh chiếm các mục tiêu. Bất ngờ, một tên lính Mỹ phát hiện và hô to: “Vi xi! Vi xi”. Lập tức, toàn bộ quân Mỹ trong các doanh trại thoát ra ngoài công sự và bắn liên hồi. Lúc này, trên hướng tây, tavẫn chưa vào hết hàng rào cuối cùng, bị địch phát hiện bắn không thể lên được. Ở hướng tiến công chủ yếu, ta đã cắt được các hàng rào bên ngoài, vẫn còn hai lớp rào nữa mới vào được bên trong, nhưng không thể tiến thêm vì có một tên lính Mỹ đang đứng gác bên trong hàng rào trong cùng. Tình thế chiến đấu cực kỳ nguy hiểm. Yếu tố bí mật trong tác chiến đặc công đã không còn. Địch trong công sự bắn ra liên hồi, không kể phương hướng. Phía trước là hai hàng rào của địch, phía sau là đại đội trưởng và chính trị viên, trong đầu Lê Trung Nuôi lóe lên một quyết định táo bạo. Tháo 3 quả đạn B40 đang đeo sau lưng đưa cho Chính trị viên Nguyễn Ngọc Khải, anh chỉ cầm một quả đạn B40 và một quả đạn B40 khác đã lặp sẵn vào nòng súng rồi báo cáo với chỉ huy đại đội: “Tôi sẽ vào bên trong”. Chính trị viên Khải hỏi: “Vào bằng cách nào?”. Lê Trung Nuôi không do dự đáp: “Đạp trên hàng rào nhảy vào!”. Đạn trong đồn địch bắn ra như mưa, nhiều viên trúng vào hàng rào dây thép gai tóe lửa. Anh chồm người đứng dậy, nhìn ngược lên cứ điểm và nhanh chóng vượt qua hai lớp hàng rào dây thép gai. Nằm ép mình quan sát, Lê Trung phát hiện dàn tên lửa đất đối không cách khoảng 30m. Lợi dụng địch trong công sự bắn loạn xạ qua lỗ châu mai không cần quan sát, Lê Trung cơ động đến cách dàn tên lửa khoảng 15m. Thả quả đạn trên tay xuống đất, anh giương khẩu B40 bóp cò. Lập tức, dàn tên lửa phát nổ, các đầu đạn tên lửa bay xé lên trên bầu trời và nổ tung. Địch trong công sự nhốn nháo, ngỡ là máy bay của ta từ miền Bắc bay vào ném bom. Chớp thời cơ, các mũi tiến công nhanh chóng thọc sâu tiêu diệt các lô cốt, ụ súng của địch.

Do cự ly nổ súng quá gần, Lê Trung bị sức ép ngất lịm. Khi mũi chủ yếu vào đến nơi, Chính trị viên Khải bảo đồng chí Quang, y sĩ đơn vị, tiêm một mũi thuốc trợ sức. Lê Trung tỉnh lại, cảm thấy sức khỏe dần hồi phục, xin phép chỉ huy đơn vị tiếp tục được chiến đấu. Vũ khí trong tay chỉ còn một khẩu B40, biết là nếu tiếp tục bắn sẽ dễ nguy hiểm đến tính mạng nhưng anh vẫn quyết tâm nổ súng đốt cháy kho nhiên liệu của địch. Sau hơn 2 giờ chiến đấu, toàn bộ các dàn tên lửa Tô-ma-hốc của địch bị phá hủy, quân ta hoàn toàn làm chủ trận đánh. 3 giờ ngày 12 tháng 5 năm 1969, chỉ huy đơn vị cho lui quân, rút ra khỏi hàng rào, ngụy trang nằm lại để tránh địch phát hiện truy kích.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYỆN VỀ NGƯỜI ANH HÙNG 2 LẦN LÊN ĐỈNH PHƯỚC TƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa