Chuyện về người anh hùng quyết tử Bùi Văn Ba
Câu chuyện về Bùi Văn Ba là hình ảnh tiêu biểu của chiến sĩ đặc công gan dạ trong kháng chiến chống Pháp. Ông tham gia cách mạng từ rất sớm và nổi bật với vai trò trong Tiểu đoàn quyết tử 950 tại Sài Gòn – Chợ Lớn. Chiến công lớn nhất của ông là tham gia trận tập kích kho bom Phú Thọ Hòa năm 1954 – một kho vũ khí cực kỳ quan trọng và được bảo vệ nghiêm ngặt của quân Pháp. Sau quá trình trinh sát tỉ mỉ, ông cùng đồng đội bí mật cài thuốc nổ, phá hủy hàng nghìn tấn bom đạn và nhiên liệu, gây tổn t
Đại tá Bùi Văn Ba.Tại lễ kỷ niệm 38 năm Ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước do Thành ủy, HĐND, UBND và UB MTTQ TPHCM tổ chức vào sáng 29/4, thay mặt Đảng, Nhà nước và Bộ Quốc phòng, Đại tướng Phùng Quang Thanh, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đã trân trọng trao tặng Danh hiệu Anh hùng LLVTND cho Tiểu đoàn quyết tử 950 của LLVT TP.
Đại tá Bùi Văn Ba (thứ 3 từ trái sang – người đội mũ kê pi) và các cựu cán bộ chiến sĩ Tiểu đoàn quyết tử 950 trong một buổi họp mặt truyền thốngĐêm 31/5, rạng sáng ngày 1/6/1954, kho bom Phú Thọ Hòa nổ tung, lửa cháy rực trời phía Tây thành phố, tiếng bom, đạn nổ rung chuyển cả nội đô. Đặc biệt là 12 cán bộ, chiến sĩ tham gia trận đánh do Đội trưởng Nguyễn Văn Cự (tức Ba Huỳnh) chỉ huy đều an toàn .Đây là trận đánh đặc công nổi tiếng và đạt hiệu suất chiến đấu cao trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp ở Sài Gòn và Nam bộ lúc bấy giờ. Ta đã thiêu hủy 9.345 tấn bom đạn, 10 triệu lít xăng dầu của địch; một đại đội lính Âu Phi với gần 400 tên đến cứu nguy kho vũ khí đã bị tiêu hao nặng. Sau trận này, tổ đặc công của ông được tặng thưởng Huân chương Quân công hạng Nhì, mỗi đội viên trong tổ đều được tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất.Đầu tháng 10/1954, đồng chí Bùi Văn Ba tập kết ra Bắc và ngày 7/5/1956 được Nhà nước tuyên dương Danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.Điều làm tôi ấn tượng nhất là khi kể về Bác Hồ, giọng ông trầm hẳn, đầy xúc động, có lúc nghèn nghẹn: Ông đã ba lần được gặp Bác Hồ. Đó là một đặc ân mà Bác đã dành cho ông – một trong những đứa con quê ở miền Nam tập kết ra Bắc. Đến đầu tháng 9/1969, khi Bác Hồ mất, tại hội trường Ba Đình, ông đã vinh dự được đứng bên linh cữu của Người năm phút…Năm 1980 ông là đại biểu Quốc hội khóa VII, nhiệm kỳ (1980-1986). Năm 1988, về nghỉ hưu với cấp hàm đại tá, cuộc sống đời thường của ông cũng bình dị như bao người khác. Có khác chăng là niềm vui được sống lại với những ký ức hào hùng ngày trước, khi ông nhận lời mời đến các cơ quan, đoàn thể, nhà trường để kể chuyện truyền thống, trong đó có những trận đánh mà ông tham gia.Qua ông, tôi được biết, bà Lê Thị Thu Ba, vợ ông, quê ở Bạc Liêu cùng xấp xỉ tuổi ông, là cô gái Nam bộ tập kết. Ngày hai người cưới nhau bà đang là giáo viên dạy học ở Từ Sơn, Bắc Ninh. Ở tuổi xế chiều, hai vợ chồng ông ở chung với cô con gái út trong số ba người con (hai gái, một trai).Tôi vẫn nhớ ngày ấy, trước lúc ra về, ông đã bắt tay tôi thật nồng ấm, dặn dò: Là Bộ đội Cụ Hồ thì các cháu đừng bao giờ quên mình là con em của nhân dân. Phải đồng cam cộng khổ, kính trọng, yêu quý, giúp đỡ dân. Làm tốt điều đó thì chẳng có khó khăn nào không vượt qua được... Thế rồi, thật bất ngờ, chỉ 4 năm sau, tháng 6/2001 tôi được tin ông đã ra đi sau một cơn đau đột ngột để lại tiếc thương cho người thân và nhiều đồng chí, đồng đội, và những người có may mắn được biết ông như tôi. Và trong tiếng quân nhạc hào hùng của ngày vui hôm nay, trong hàng ngũ những chiến binh xưa đã thiếu vắng gương mặt, nụ cười đôn hậu của ông – đồng chí Bùi Văn Ba…Ghi nhớ những chiến công anh dũng một thời, hiện nay ở Quận 7 TPHCM đã có một con đường mang tên Bùi Văn Ba – Người anh hùng của Tiểu đoàn quyết tử 950 Sài Gòn - Chợ Lớn năm xưa.

