CHUYỆN VỀ NGƯỜI ANH HÙNG VỚI TRÁI TIM THÉP
Tham gia vào chiến trường khi mới tròn 18 tuổi, người chiến sĩ ấy đã chịu hàng ngàn cơn mưa bom đạn nhưng trái tim sắt đá ấy vẫn luôn rực cháy lòng yêu nước,một lòng cống hiến cho Tổ quốc.
Năm ấy tuổi đôi mươi, một chàng trai với lòng yêu nước nồng nàn đã tạm gác lại những ước mơ còn dang dở chưa kịp viết trọn vẹn bằng ngòi bút của tuổi trẻ. Để tham gia vào hàng ngũ quân đội nhân dân phục vụ cho chiến đấu cách mạng của Tổ quốc. Chàng trai ấy mang tên Hà Văn Lập. Cùng những chàng trai cô gái cùng thế hệ, 1972, chàng thanh niên ấy đã tham gia vào Sư đoàn 320, Quân đoàn 3 đóng quân ở Gia Lai và Kon Tum.
Chiến dịch Tây Nguyên, mật danh Chiến dịch 275, là đòn chiến lược mở đầu cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân. Chiến dịch Tây Nguyên năm 1972, còn gọi là Chiến dịch Bắc Tây Nguyên, diễn ra từ (24/4 – 6/6/1972). Đúng 6 giờ ngày 11/3, ta tiến công vào căn cứ Sư đoàn 23 ngụy; sau 2 giờ hoả lực chuẩn bị, bộ binh, xe tăng từ nhiều mũi tiến công, 10 giờ 30 phút ngày 11/3, ta làm chủ trận địa. Trận then chốt thứ nhất thắng lợi ròn rã.
Người lính cụ Hồ năm ấy nheo đôi mắt đã in hằn dấu vết thời gian của mình nhìn vào tấm ảnh chụp cùng đồng đội đã sờn cũ phai màu rồi nói với chúng tôi:“Ngay lúc tiếng súng ấy cất lên, tôi đã nói với đồng chí Lộc - đồng đội của tôi “Đã cầm súng bảo vệ Tổ quốc thì sống hay chết cũng chả sợ”. Nói xong tôi cùng đồng đội mắt nhìn thẳng không run sợ và cứ thế tiến gần đến những “con quái vật sắt” của quân địch. Chúng tôi nhỏ bé, mặt lấm lem, khom người dưới những hầm hào nào đâu biết sợ là gì. Tiếng súng cùng tiếng bom cứ thế rung trời,l àm cho chính chúng tôi bị bật ngửa ra sau. Thế nhưng súng trong tay-tay trong súng không rời.Lúc ấy nhìn mặt ai cũng non “choẹt” như mấy đứa cấp 2 chơi tập kích sau nhà bằng súng thân cây chuối.
Có những ngày hành quân khi đi qua thành cổ Quảng Trị sau chiến thắng tôi cùng đồng đội khi ấy vẫn là những cậu thanh niên ham vui còn chỉ chỏ ngó nghiêng đã bị Đại đội trưởng mắng.Cảm giác ấy rất khó quên và cũng không thể quên.Chúng tôi đóng quân tại Kom Tum,đêm đó,tôi không ngủ được vì nhớ nhà nhưng chính khát khao giải phóng,niềm tin chiến thắng đã thôi thúc trái tim tôi phải làm tròn nhiệm vụ cống hiến cho quê hương đất nước vì đó là nơi có mẹ,nơi có một trái tim khác đang chờ đợi tôi trở về,nơi tôi chôn rau cắt rốn một đời gắn bó.”
Ngày 18/3, được pháo binh chi viện, Trung đoàn 28 phối hợp với xe tăng thuộc Trung đoàn 273 tiến công căn cứ Chư Cúc. Toàn bộ Sư đoàn 23 và Liên đoàn 21 ngụy Sài Gòn bị tiêu diệt và tan rã, kế hoạch phản kích chiếm lại Buôn Ma Thuột của địch bị thất bại hoàn toàn. Trận then chốt thứ hai của chiến dịch thắng lợi, góp phần thúc đẩy chiến dịch phát triển.
Dường như bác cũng có chút hoài niệm khi kể cho chúng tôi rằng:“Hai chiến thắng vẻ vang như mơ đối với chúng tôi. Tối hôm ấy, tiếng cười giòn tan trong căn bếp của Sư đoàn 320 của chúng tôi vì lâu lắm rồi tôi và anh em mới được ăn một bữa “ra trò” như thế này.Dù chỉ là cơm trắng ăn với muối vừng khi ăn vẫn còn sót mấy hạt muối to tướng.Chúng tôi trêu nhau “Cất kĩ vào túi lúc nào địch đến ăn cho tỉnh ngủ”, chỉ có vậy thôi mà làm cả đám cười nghiêng ngả.”
Từ cuối tháng 3 đến đầu tháng 4/1975, ta tiếp tục phát triển xuống duyên hải Trung Bộ, diệt Lữ đoàn 3 dù, Trung đoàn 40 bộ binh, Liên đoàn 24 biệt động quân ngụy Sài Gòn, giải phóng Quy Nhơn, Tuy Hoà, Nha Trang, Cam Ranh. Chiến dịch kết thúc thắng lợi hoàn toàn. “Năm 18 tuổi của tôi như thế đấy, chẳng mơ mộng cũng chẳng ngọt ngào.Chỉ có trái tim rực cháy tình yêu nước của tôi luôn đập mạnh mẽ,đập dồn dập trong lồng ngực chàng thiếu niên mà bộ quân phục còn rộng thùng thình,vương mùi khói đạn.”
Sau chiến thắng, chàng trai ấy trở về với gia đình trên vai là chiếc ba lô hành trang trên tay là một chiếc hộp nhỏ trong đó đựng một viên đạn được mài tròn 2 đầu. Đúng vậy!Viên đạn ấy được lấy ra trên cánh tay trái của chàng thanh niên.Ba lần bị thương phải nằm tại bệnh viện C24, Pleiku nhưng vẫn mạnh mẽ tiếp tục chiến đấu vì độc lập đất nước.Hóa ra trái tim sắt đá ấy vẫn luôn rực cháy tình yêu quê hương.Và đó là dấu tích sự tàn khốc của chiến tranh từ hàng vạn cơn mưa đạn,mưa bom,những ngày hành quân không mỏi xuyên đêm để đóng quân.
Vẫn giọng điệu trầm ấm nhẹ nhàng ấy bác tiếp nối câu chuyện:“Sau này khi được nghe thống kê về chiến dịch Tây Nguyên vẻ vang năm ấy, tôi rất xúc động khi nhớ đến những đồng đội đã nằm lại không thể trở về.Nụ cười mười tám đôi mươi của đồng đội tôi,tôi không thể quên và cũng không được phép quên.Thật tự hào,vinh dự khi được tham gia vào kháng chiến cách mạng chống Mỹ đóng góp cho Tổ quốc,một nhiệm vụ cao cả vang danh muôn đời. Niềm tự hào về sự vẻ vang ấy của đất nước con cháu tôi sau này sẽ là người phải có nghĩa vụ gìn giữ,phát huy và lưa giữ đến mãi sau này”
Khi kể lại quá trình tham gia kháng chiến và những kỷ niệm nơi chiến trường “sinh và tử”. Người bộ đội cụ Hồ năm ấy không giấu nổi sự xúc động, hoài niệm. Những chiến công của anh hùng LLVTND Hà Văn Lập và những đồng đội chính là những tấm gương soi rọi cho thế hệ trẻ noi theo và là một phần ghi dấu trong bản trường ca hào hùng của cả dân tộc.



