CHUYỆN VỀ NGƯỜI CHA GIỮ ĐẤT: "CÁI CHÂN ĐÃ ĐI LÀ KHÔNG QUAY LẠI"
CHUYỆN VỀ NGƯỜI CHA GIỮ ĐẤT: "CÁI CHÂN ĐÃ ĐI LÀ KHÔNG QUAY LẠI"
CHUYỆN VỀ NGƯỜI CHA GIỮ ĐẤT: "CÁI CHÂN ĐÃ ĐI LÀ KHÔNG QUAY LẠI"
Trong căn nhà gỗ đặc trưng của người Dao tại bản Thèn Xin, ông Việt chậm rãi đưa đôi bàn tay thô ráp vuốt nhẹ lên tấm bằng Tổ quốc ghi công. Ông sinh năm 1945, cái tuổi đã nếm đủ đắng cay của đời người, nhưng mỗi khi nhắc về bố vợ, giọng ông lại run lên vì xúc động xen lẫn kính trọng.
Sự kiên quyết của "Con hổ rừng Thèn Xin" Ông Việt nhớ lại, vào những ngày đầu năm 1979, khi tình hình biên giới bắt đầu căng thẳng, bố vợ ông – cụ Giàng Lở – lúc đó dù tuổi không còn trẻ nhưng tinh thần thì quắc thước như một cây đại thụ giữa rừng già. Cụ là người thạo từng khe suối, thuộc từng hòn đá trên đường biên. Khi đơn vị cần người dẫn đường và lập chốt tiền tiêu, cụ là người đầu tiên đứng ra nhận nhiệm vụ.
"Lúc đó, gia đình lo lắm," ông Việt bồi hồi kể. "Vợ tôi và các cụ trong bản đều khuyên bố nên ở lại vì tuổi cao, sức đã mỏi. Nhưng bố vợ tôi chỉ nhìn vào vách nhà, nơi treo khẩu súng kíp và chiếc túi dạm rồi nói một câu mà tôi nhớ mãi: 'Cái chân người lính Giàng Lở này đã đi là không bao giờ quay lại khi chưa yên tiếng súng. Bản mình không giữ, nương mình không canh thì đợi ai làm thay?'"
Khoảnh khắc lên đường trong sương sớm Sáng sớm ngày thực hiện nhiệm vụ, trời Phong Thổ rét như cắt da cắt thịt. Cụ Giàng Lở dậy từ lúc gà chưa gáy, tự tay mài sắc con dao đi rừng và kiểm tra lại xà cạp. Ông Việt đi theo tiễn bố ra đầu bản.
Dưới ánh đuốc bập bùng, cụ Giàng Lở quay lại dặn ông: "Việt à, con làm rể trong nhà, cũng như con trai trong bản. Ta đi giữ cái cột mốc phía trước, con ở lại giữ cái bếp lửa phía sau. Nhớ là, đất Thèn Xin này là của tổ tiên, dù sỏi đá cũng không được để quân thù dẫm nát."
Sự kiên quyết ấy thể hiện rõ nhất ở ánh mắt – một ánh mắt không có chỗ cho sự sợ hãi hay do dự. Cụ đi phăm phăm vào màn sương muối dày đặc, dáng đi vững chãi như một vách đá, khiến người con rể đứng nhìn theo mà thấy lòng trào dâng một sự kính ngưỡng lạ kỳ.
Sự hy sinh hóa thân vào sông núi Tháng 2 năm 1979, trận chiến nổ ra khốc liệt. Tin báo về, cụ Giàng Lở đã hy sinh khi đang cùng đồng đội kiên cường bám trụ tại chốt chặn quan trọng. Cụ ngã xuống nhưng tư thế vẫn hướng về phía trước, tay vẫn nắm chặt vũ khí.
"Bố vợ tôi đã sống đúng như lời cụ dặn," ông Việt lau giọt nước mắt lăn trên gò má nhăn nheo. "Sự kiên cường của cụ không phải là những lời nói hoa mỹ, mà là cái bụng cương quyết và cái chân không biết mỏi vì đất nước."
Giờ đây, khi bản Thèn Xin đã yên bình, những nương ngô xanh mướt trải dài, ông Việt vẫn thường kể cho con cháu nghe về tấm gương của bố vợ mình. Với ông, Liệt sỹ Giàng Lở không bao giờ mất đi, cụ đã hóa thân thành ngọn núi cao, thành cơn gió ngàn để đời đời canh giữ sự bình yên cho biên cương phía Bắc.



