Cựu chiến binh

CHUYỆN VỀ NGƯỜI CHIẾN SĨ NỘI TUYẾN LÊ VĂN ĐỨC

Trường Đại học Hải Dương

Hải Phòng22/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nửa thế kỷ sau ngày quê hương giải phóng, những ký ức về thời gian hoạt động nội tuyến chui sâu vào lòng địch và những đòn tra tấn tù đày vẫn hằn sâu trong tâm trí ông Lê Văn Đức (sinh năm 1946, ngụ phường Cẩm Châu, TP. Hội An).

1. Mưu Trí Của Vị "Tiểu Đội Trưởng Nghĩa Quân"

Năm 1965, khi Mỹ đổ quân vào Đà Nẵng, nghe lời cha dặn: "Vào lính ngụy để hoạt động nội tuyến, đưa thông tin ra ngoài", ông Đức đăng ký đi lính nghĩa quân quận Hiếu Nhơn.

Tháng 8/1966, ông vẽ sơ đồ đồn Cồn Chài cho cha đưa ra vùng giải phóng. Đêm đến, nhân phiên gác của mình, ông làm nội ứng dẫn bộ đội vào tiêu diệt 4 tên địch và hạ gục đồn. Để không bị bắn nhầm và không bị lộ, ông dùng "chiêu" chạy kèm theo bộ đội rồi chui vào góc bí mật ẩn nấp. Sau trận đánh, ông không những an toàn mà còn được chính quyền Sài Gòn tặng Huân chương "Anh dũng bội tinh" vì tưởng ông "chiến đấu giữ đồn đến cùng".

 2. Sự Phản Bội Và Những Năm Tháng Ngục Tù

Sáng 25/3/1969, khi đang là Tiểu đội trưởng nghĩa quân ở đồn Phước Trạch, ông Đức bị bắt do sự chỉ điểm của V.T.T. – một chỉ huy tuyến trên bị tha hóa. Cha mẹ và anh em ông cũng bị bắt trói. Dù giả bộ cứng cỏi đối đáp, ông vẫn bị đưa về Ty An ninh quân đội thẩm vấn và gánh chịu nhiều đòn tra tấn tàn bạo.

Hành trình qua các nhà tù khốc liệt:

 - Nhà lao Mang Cá nhỏ (Huế) & Kho Đạn (Đà Nẵng): Bị giam cầm từ cuối năm 1969 đến đầu 1971.

 - Trại 3 - Côn Đảo (1971): Phòng giam 50m² nhét 120 người, ăn cơm với cá khô mục, bị trật tự dùng dùi cui đánh đập. Ông cùng đồng đội kiên cường đấu tranh chống chào cờ ngụy, đòi dân sinh.

 - Trại giam Hố Nai (Biên Hòa) (7/1973): Bị đày đọa ăn uống đói khát trước ngày trao trả.

Tháng 4/1974, ông Đức được trao trả tự do tại Lộc Ninh. Vợ ông – bà Lê Thị Hai – cũng là một chiến sĩ nội tuyến từng bị giam tại Nhà lao Hội An. Trở về với hòa bình, hai vợ chồng cựu binh luôn trân trọng cái giá của tự do và sự no ấm của đất nước.



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn