Bài viết

CHUYỆN VỀ NGƯỜI CỤ- NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH NĂM ẤY

Hưng Yên30/12/2025Nguyễn Thị Thu Huyền - Học sinh lớp 8A – Trường TH & THCS Đông Kinh, xã Bắc Đông Quan, tỉnh Hưng Yên (Xã Bắc Đông Quan)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài Viết

Chào các bạn, mình là Nguyễn Thị Thu Huyền. Mình đang học lớp 8A trường TH&THCS Đông Kinh. Trong gia đình mình thì người mà mình kính trọng và yêu thương sâu sắc nhất là cụ mình – một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng chiến tranh đầy khói lửa. Với mình, cụ không chỉ là người ruột thịt mà còn là biểu tượng sống động của một thời lịch sử hào hùng mà thế hệ trẻ chúng ta chỉ được biết qua sách vở.

Cụ mình năm nay đã ngoài chín mươi tuổi. Thời gian đã in hằn lên dáng vóc và gương mặt cụ. Mái tóc bạc trắng như cước, làn da sạm đi vì nắng gió và năm tháng. Lưng cụ đã còng, đôi chân bước chậm rãi hơn xưa, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ trầm tĩnh và cương nghị của một người từng trải qua bao biến cố lớn của cuộc đời. Trong ngôi nhà nhỏ giản dị, cụ sống một cuộc đời lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa. Mỗi dịp lễ lớn của đất nước, cụ lại cẩn thận lấy bộ quân phục cũ đã được giữ gìn qua bao năm tháng. Trên ngực áo cụ là những tấm huân chương đã phai màu theo thời gian, nhưng đối với mình, đó là những báu vật vô giá, chứa đựng cả một thời tuổi trẻ đầy hi sinh và gian khổ.

Người cựu chiến binh năm ấy từng là một chàng trai trẻ, rời xa quê hương, gia đình để lên đường ra trận khi Tổ quốc cần. Cụ kể rằng, những năm tháng hoa lửa là quãng thời gian vô cùng gian khổ nhưng cũng rất đỗi thiêng liêng. Có những lúc cái chết ở rất gần, nhưng không ai lùi bước, bởi trong tim mỗi người lính đều cháy lên niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước được độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình.

Cụ thường hay ngồi kể cho mình nghe về các câu chuyện thời chiến của cụ, cụ kể về những lần ra chiến trường. Khi nghe cụ kể mình cảm thấy rất tự hào về những câu chuyện ấy, mình cảm thấy ấn tượng nhất là câu chuyện tám mươi mốt ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị. Cụ đã tham gia vào quân chủng Phòng Không Không Quân. Cụ đi bộ đội từ những năm 1960 rồi tham gia các cuộc chiến dịch như chiến dịch Mậu Thân năm 1968, chiến dịch mùa xuân năm 1972 ở Thành cổ Quảng Trị, năm 1975 giải phóng Sài Gòn (nay là Thành phố Hồ Chí Minh ) .… Cụ kể từng trước khi ra chiến trường từng phải tập đeo những balo đất nặng hai đến bốn mươi cân hơn 2 tháng, đi bộ hơn hai tháng leo núi , bơi qua sông, vượt Trường Sơn để vào miền Nam đánh giặc. Cụ cùng gần 1200 người lính cùng tham gia nhưng khi về chỉ còn khoảng 400 người còn sống xót trở về; có những người mới chỉ mười chín, đôi mươi, có người mới tốt nghiệp vào hôm trước hôm sau đã hi sinh trên chiến trường vì tổ quốc. Có người dù đã bị bom đạn làm rơi một chân nhưng vẫn xin băng lại để tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội; và mỗi lần nhắc đến họ, giọng cụ chùng xuống, ánh mắt xa xăm đầy xúc động, thương xót cho những người đông đội hi sinh khi tuổi còn quá trẻ. Cụ trên chiến tranh cũng đã bị hai lần chấn thương ở chân và trên cơ thể do bom đạn. Cụ cùng đồng đội hành quân trong rừng sâu, ăn cơm độn, ngủ giữa chiến hào lạnh lẽo, đối mặt với mưa bom bão đạn nhưng không một ai trùng bước. Khi nghe mình cảm thấy xúc động và sự mãnh liệt, hào hùng của ông cha ta ngày xưa đã vì tổ quốc mà không tiếc mạng sống của chính mình.

Và vào năm 2017, gia đình mình đã có một chuyến vào thăm Thành cổ Quảng Trị. Giữa không gian trầm mặc, linh thiêng, mình lặng lẽ lắng nghe cô hướng dẫn viên kể về những ngày tháng chiến đấu ác liệt nơi đây. Từng lời kể như tái hiện lại một thời mưa bom bão đạn, khi từng tấc đất của Thành cổ đều thấm đẫm máu xương của bao người lính trẻ. Cô nói rằng có những chiến sĩ đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp gửi trọn lời yêu thương cho gia đình. Thành cổ Quảng Trị uy nghi, cao đẹp đến thế nhưng không có một hòn gạch nào còn nguyên vẹn, bom đận Mỹ đánh vào khiến cho hòn gạch phải đỏ lên. Giữa dòng sông Thạch Hãn luôn có một sợi dây bắc ngang hai đầu, khi có thương binh thì sẽ giật dây cho bên kia biết và kéo người qua sông. Có những những lần đến giữa sông địch thả bom đạn từ trên không làm chìm xác những người lính và không thể tìm thấy nữa. Khi nghe mình của thấy vô cùng xúc động, cảm thấy vô cùng khâm phục sự anh dũng của những người lính, anh hùng đã không tiếc chính mạng sống của mình đã hi sinh cho Tổ quốc.

Khi nhìn lại chặng đường đã qua của cụ, mình càng thấm thía giá trị của hòa bình và hạnh phúc hiện tại. Mình hiểu rằng, hoà bình ngày nay không phải dễ dàng mà có mà phải đánh đổi bằng biết bao máu xương, nước mắt và tuổi xuân của các thế hệ cha anh đi trước vì vậy thế hệ trẻ chúng mình phải có trách nhiệm tiếp nối truyền thống tốt đẹp của cha ông, học tập và rèn luyện để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

Người cựu chiến binh năm ấy là cụ của mình – một người ông, người cụ hiền hậu trong gia đình. Nhưng trong sâu thẳm trái tim mình, cụ mãi mãi là người lính của Tổ quốc, là biểu tượng của lòng dũng cảm, sự hi sinh và tinh thần bất khuất. Mình luôn tự hào khi được sinh ra trong một gia đình có cụ là cựu chiến binh, và mình biết rằng, những câu chuyện của cụ sẽ còn theo mình suốt cuộc đời, trở thành hành trang quý giá trên con đường trưởng thành.

Hình ảnh cụ mình: Đại tá Bùi Đình Bang

Huy Hiệu dũng sĩ diệt Mỹ Huy hiệu

Huân chương chiến công

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn