Cựu chiến binh

Chuyện về người Cựu Chiến Nguyễn Thành Công

Vĩnh Long19/11/2025Lê Hoàng Linh (xã Phú Phụng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xã Phú Phụng hiền hòa bên dòng nước chảy quanh năm, có một người lính già mà ai trong xóm cũng kính trọng – cựu chiến binh Nguyễn Thành Công. Mỗi buổi chiều, ông thường ngồi trên chiếc võng cũ trước hiên nhà, nhìn ra cồn đất xanh mướt bên rạch. Nơi ấy, hơn năm mươi năm trước, ông đã cùng đồng đội trải qua một trận đánh ác liệt không bao giờ quên.

Ngày ấy, địch mở cuộc càn quét lớn vào cồn Phú Phụng – vùng đất giữ vai trò quan trọng trong đường dây liên lạc của du kích. Chúng kéo quân bằng cả đường bộ và ghe máy, quyết “xóa sạch” các hầm bí mật ven cồn.

Ông Công khi đó mới ngoài hai mươi, được phân công chỉ huy tổ hỏa lực. Đêm trước trận đánh, du kích ém quân trong những bụi bần, bụi dừa nước, im lặng đến mức nghe rõ tiếng nước ròng chảy dưới chân. Ông kể:
“Tim ai cũng đập mạnh, nhưng không ai run. Quê mình ở sau lưng mình, sao mình bỏ được.”

Khi chiếc ghe sắt của địch lọt vào đoạn rạch hẹp, ông ra hiệu. Một quả lựu đạn nổ chói lòa, mở đầu trận chiến. Súng nổ dội vào vách cồn, lá dừa rơi như mưa. Địch phản kích dữ dội, bắn M79 liên tục. Một quả nổ gần khiến ông Công bị choáng, tai ù đặc, vai rướm máu. Nhưng nhìn thấy đồng đội đang bị áp sát, ông gượng đứng lên, xoay khẩu B40 và bóp cò.

Phát đạn chính xác làm nổ tung chiếc ghe tăng viện của địch. Lửa bùng lên giữa dòng rạch, khói đen cuộn lại như che kín một góc trời. Cả đại đội bảo an hoảng loạn, đội hình tan vỡ rồi tháo chạy.

Đến trưa, trận đánh kết thúc. Du kích giữ được cồn, không một ai bị bắt. Nhân dân âm thầm đưa các chiến sĩ vào hầm, băng bó vết thương cho ông Công bằng những tấm vải cũ nhưng đầy tình nghĩa.

“Nhờ dân mà mình sống. Nhờ dân mà mình thắng,” ông vẫn hay nói vậy.

Giờ đây, nhìn cồn Phú Phụng yên bình với những vườn dừa thẳng tắp, ít ai biết nơi ấy từng chìm trong khói lửa. Nhưng trong lòng người cựu chiến binh Nguyễn Thành Công, ngọn lửa của trận đánh năm xưa vẫn còn cháy – ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần gan dạ, của những con người sẵn sàng hy sinh để bảo vệ quê hương.

Và mỗi khi kể lại câu chuyện ấy cho lớp trẻ, ông luôn kết bằng một câu giản dị:

“Đất này bình yên là nhờ bao người đã giữ nó bằng cả tuổi xuân của mình. Con cháu nhớ mà trân trọng nghen.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn