Chuyện về người đồng đội tên Thao và tình quân dân thắm thiết
Trong cuộc đời binh nghiệp, có những cái tên đã trở thành một phần máu thịt, không thể nào quên. Đối với cụ Lê Ngọc Châu, ông Thao - một người đồng đội cùng quê Yên Mô - chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất giữa những năm tháng lửa đạn.
Ông Thao và cụ Châu vốn là những người con của mảnh đất Yên Mô, cùng lớn lên và cùng lên đường nhập ngũ. Trong đơn vị E46, hai người như hình với bóng. Cụ Châu kể, ông Thao là một người hiền lành, chịu khó và cực kỳ gan dạ. Có những đêm hành quân qua những cung đường sạt lở do bom đánh, ông Thao luôn là người đi trước dẫn đường, tay cầm gậy tre dò từng bước chân để đảm bảo an toàn cho cả đội. Tình đồng đội giữa hai người không chỉ dừng lại ở việc sẻ chia bát cơm, hớp nước mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối. Cụ Châu nhớ mãi một kỷ niệm khi cụ bị sốt cao giữa rừng, chính ông Thao đã thức trắng đêm dùng khăn ướt đắp trán, vừa canh chừng địch vừa động viên cụ không được bỏ cuộc. Sự gắn kết giữa những người con cùng quê hương trong quân ngũ tạo nên một sức mạnh vô hình, giúp họ vượt qua mọi gian khổ, thiếu thốn.
Dù chiến tranh đã lùi xa, mỗi khi nhắc đến tên ông Thao, đôi mắt cụ Châu lại bồi hồi xúc động. Đó không chỉ là nhắc về một người bạn, mà là nhắc về một thời đại mà con người sống với nhau bằng tất cả sự chân thành và hy sinh vô điều kiện.



