Chuyện về người giao liên tí hon và mật mã bên giỏ trứng
Chuyện về người giao liên tí hon và mật mã bên giỏ trứng
Sài Gòn năm 1968, trong những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo của vùng Bàn Cờ, thằng Bé (tên thật là Lượm) thường xuất hiện với cái giỏ trứng gà trên tay. Với bộ quần áo rách rưới và khuôn mặt lem luốc, nó giống như hàng ngàn đứa trẻ lang thang khác ở đô thành. Nhưng thực chất, Bé là "mạch máu" quan trọng nối liền các cơ sở nội đô với chiến khu.
Nhiệm vụ của Bé là chuyển các bản đồ tác chiến chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân. Mật mã được viết bằng mực tàng hình trên những tờ giấy mỏng như lá lúa, cuộn tròn và giấu khéo léo bên trong những quả trứng gà đã được rút ruột, rồi dán lại bằng keo tinh vi.
Một chiều cuối năm, khi Bé đang đi qua trạm kiểm soát ở cầu chữ Y, một tên hiến binh hách dịch chặn nó lại. Hắn dùng mũi súng hất hất vào giỏ trứng: "Thằng nhỏ, đi đâu sớm vậy? Coi chừng có hàng cấm nghe không?". Bé giả vờ sợ hãi, khóc mếu máo: "Dạ ông nội, con đem trứng giao cho nhà bà chủ ở quận 1 để bà làm bánh Tết. Ông làm bể trứng của con, bà đánh con chết!".
Tên lính cười hô hố, hắn cầm một quả trứng lên tung hứng. Tim Bé như thắt lại. Nếu quả trứng đó vỡ, bí mật quốc gia sẽ bị lộ, và mạng sống của nó cùng hàng trăm đồng chí sẽ kết thúc. Nhưng Bé vẫn giữ được bình tĩnh đến lạ thường. Nó giả vờ trượt chân ngã, đẩy tên lính sang một bên rồi khéo léo đón lấy quả trứng từ tay hắn: "Cẩn thận ông ơi, trứng quý lắm!".
Thấy thằng bé khờ khạo, tên lính xua tay cho qua. Bé lủi nhanh vào hẻm, mồ hôi ướt đẫm lưng áo dù trời đang gió lạnh. Tối hôm đó, những quả trứng được đưa đến đúng địa chỉ. Những bản đồ ấy đã giúp quân giải phóng đánh chiếm các mục tiêu trọng yếu trong đêm giao thừa lịch sử. Sau chiến tranh, "thằng Bé" ngày ấy trở thành một kỹ sư xây dựng, nhưng mỗi lần nhìn thấy quả trứng gà, ông lại nhớ về cái giỏ trứng định mệnh năm nào – thứ vũ khí thầm lặng đã góp phần thay đổi lịch sử.



