Chuyện về người giao liên tuổi mười bảy
Cô gái nhỏ quê Cam Lộ, tóc cột vội bằng mảnh khăn tay đã bạc màu.
Mười bảy tuổi, cô trở thành giao liên, ngày đi đêm về, lặng lẽ băng qua đồi sim cháy nắng.
Có lần giặc phục kích, cô ôm chặt bọc tài liệu vào ngực, lao xuống suối, để mặc đá cứa rách chân.
Khi đồng đội tìm thấy, cô cười: “Tài liệu còn là ta còn”.
Tuổi xuân của cô gắn với những đường mòn gió bụi, nhưng trái tim thì rực rỡ như hoa mua tím.
Người dân gọi cô là “bông hoa của Trường Sơn”.
Sau hòa bình, cô trở về quê, sống khiêm nhường như cây lúa chín.
Người ta hỏi điều gì khiến cô can đảm đến vậy.
Cô trả lời: “Vì Tổ quốc, mình còn trẻ, sợ gì!”.
Câu nói ấy đến nay vẫn là lửa sưởi ấm bao thế hệ thanh niên.



