Cựu chiến binh

Chuyện về người “kiện tướng gỡ mìn”

Lào Cai22/05/2026Ban Thanh niên CAT (Ban Thanh niên CAT)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhiều tài liệu ghi lại, vào cuối năm 1975, huyện Củ Chi còn đìu hiu lắm. Hố pháo, hố bom chưa lấp hết, dấu vết đồn bốt xưa vẫn còn. Phong trào “Khắc phục hậu quả chiến tranh, khôi phục sản xuất”, được phát động mạnh mẽ trong toàn huyện, nhất là việc rà phá bom đạn, gỡ mìn để “giải phóng” đất cho dân sinh sống, sản xuất. Và Phan Văn Đu, hay như mọi người thường gọi thân mật là Tám Đu là “kiện tướng gỡ mìn” từ những ngày đó. Thoát ly theo du kích từ năm 1971, mới 16 tuổi, với mong muốn trả thù cho hai người anh đã hy sinh (năm 1969), Phan Văn Đu được cho đi học trinh sát đặc công, rồi về đánh đồn Mỹ Khánh, xã Thái Mỹ. Sau giải phóng, được xã cử đi học gỡ mìn, là một trong 63 người của huyện Củ Chi học gỡ mìn, biên chế một đại đội.

Trở về Thái Mỹ, Tám Đu là A trưởng, phụ trách 5 anh em. Nhờ kinh nghiệm làm trinh sát đặc công 2 năm, Tám Đu nắm được cách bố trí mìn, cách gài lựu đạn quanh đồn bót địch. Các loại mìn M.14A2, M.26A2, Claymor, Rip ẩn mình dưới cỏ dại lần lượt được đội gỡ mìn dọn sạch. Hồi tưởng lại chuyện xưa, ông Tám Đu vẫn nhớ rõ: “Đồn chi khu Thái Mỹ với 450 trái mìn lớn nhỏ. Đồn ở ngay sau nhà tôi. Anh em dò sơ đồ, đánh dấu, gỡ mìn hết sức cẩn thận. Ngày đầu tôi gỡ được 100 trái mìn, ngày thứ hai cũng 100 trái. Nhưng ngày thứ ba…”.

Đó là ngày 3/4/1976, chỉ còn 16 ngày nữa là anh lính Tám Đu làm lễ tuyên bố (kết hôn) với cô Năm Triến, du kích xã. Vậy nhưng khi gỡ đến trái mìn thứ 223 là mìn M.26A2 cực nhạy, Tám Đu khoét đất moi trái mìn lên, thận trọng đưa mũi lưỡi lê xoay nhẹ đít, lấy kíp nổ... Bất ngờ, mìn phát nổ trên tay. Đôi mắt xa xăm, ông Tám Đu kể tiếp: “Tôi được đưa đi cấp cứu, nằm bệnh viện ở thành phố 4 tháng trời. Mạng còn nhưng mất hai bàn tay, hư con mắt phải. Cuộc đời tưởng như chấm hết!”. Chiến tranh đã qua rồi mà máu thịt, nước mắt vẫn phải rơi. Cảm giác đau đớn như mình đã chết từ trong tâm can, từ một thanh niên khỏe mạnh lại trở nên tàn tật, mối lương duyên tốt đẹp với cô du kích xã coi như tan nát. Nỗi đau chiến tranh vẫn cứ đeo bám dù cuộc chiến đã kết thúc.

Thời điểm mất đi hai bàn tay và một con mắt, ông tưởng như tương lai tươi sáng đã khép. Thế nhưng cô Năm Triến không xuôi lòng, vì: “Hai đứa thương nhau. Ảnh làm nhiệm vụ bị thương tật, tui vẫn lấy ảnh. Nay mai cực khổ, ảnh ăn cơm, tui ăn cháo cũng được”. Câu nói của vợ, ông Tám Đu kể lại mà rớt nước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn