Chuyện về Người lính biển gốc Mỏ
Chuyện về Người lính biển gốc Mỏ
Căn nhà nhỏ ven vùng mỏ Cẩm Phả đón một vị khách đặc biệt. Một người đàn ông có nước da sạm nắng, dáng người đậm chắc như một thớ than kíp lê, bước vào sân với bộ quân phục hải quân chỉnh tề. Đó là ông, Chuẩn Đô đốc Đỗ Viết Cường, trở về thăm nhà sau một chuyến công tác dài ngày tại quần đảo Trường Sa. Trong bữa cơm chiều giản dị, mấy đứa cháu nhỏ vây quanh, tò mò chạm vào những chiếc phù hiệu trên vai áo ông được ông kể về những kỷ niệm khi ở Trường Sa. Ở biển không có hầm mỏ, nhưng ở biển có những "vỉa than" sống. Đó là lòng kiên trì của những chiến sĩ Hải quân. Quê mình dạy ông rằng, muốn lấy được than quý thì phải chịu được áp lực nghìn thước dưới lòng đất. Còn ở biển, muốn giữ được chủ quyền, người lính phải chịu được sóng dữ và cái nắng cháy da của đại dương.Mọi người lặng đi khi nghe ông kể về những đêm trắng trên boong tàu, mắt không rời radar để canh giữ từng tấc biển. Với ông, tinh thần "Kỷ luật và Đồng tâm" của thợ mỏ Quảng Ninh đã thấm vào máu thịt, trở thành kim chỉ nam khi ông chỉ huy các biên đội tàu. Ông bảo, sóng biển có thể làm bạc đầu người lính, nhưng không bao giờ làm mòn đi cái chất thép được rèn luyện từ vùng đất mỏ.


