Chuyện về người lính Đinh Tiến Sinh
Chuyện về người lính Đinh Tiến Sinh
CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH ĐINH TIẾN SINH
Trên miền đất trung du Phú Thọ, nơi những triền đồi cọ xanh ngắt ôm lấy bản làng yên bình, có một chàng trai lớn lên giữa tiếng suối róc rách và khói bếp chiều. Anh tên Đinh Tiến Sinh, sinh năm 1953, quê ở khu Quyết Tiến, xã Cự Đồng, huyện Thanh Sơn. Từ nhỏ, Sinh đã mang trong mình vẻ hiền lành, trầm tĩnh nhưng gan dạ đến lạ. Những câu chuyện về người cha tham gia dân quân du kích, về những đồng đội đã nằm lại dưới những hàng cây rừng Lào Cai, khiến trái tim cậu thiếu niên ấy sớm bùng lên ước nguyện khoác áo lính.
Năm 1972, khi đất nước bước vào những năm tháng khốc liệt nhất, Sinh tình nguyện lên đường nhập ngũ. Chiếc ba lô cũ, vài bộ quần áo mẹ chuẩn bị, cùng lời dặn run run: “Đi mạnh giỏi con nhé” tất cả theo anh tới đơn vị U3, Phòng Quân lực, Quân khu 2.
1. Những ngày đầu trận tuyến
Ở đơn vị, công việc của một chiến sĩ quân lực không chỉ là giấy tờ, mà còn là nhịp thở của cả đơn vị. Sinh nhanh chóng hòa mình vào công việc: quản lý quân số, nắm tình hình lực lượng, theo chân các đoàn công tác xuống đơn vị cơ sở giữa những vùng rừng núi hiểm trở. Đêm ngủ lán, ngày băng rừng, có khi ngồi bên bàn đèn dầu ghi lại từng con số trong tiếng bom vọng từ xa.
Đồng đội vẫn hay trêu: Sinh ơi, người đâu mà được cái tính làm việc không biết mệt!
Anh chỉ cười: Miễn sao anh em ngoài mặt trận đủ quân, đủ lực là được mà.
2. Hoa lửa trên đường hành quân
Năm tháng chiến tranh là năm tháng của lửa đạn và mất mát. Một chuyến áp tải hồ sơ và quân nhu ra tuyến trước đã trở thành ký ức không bao giờ mờ trong đời Sinh.
Đó là một buổi chiều mùa khô, khi đoàn xe của đơn vị đi qua một con đèo hẹp. Bất ngờ, pháo địch từ phía xa bắn tới. Cả đoàn phải dừng lại tìm nơi trú ẩn. Trong lúc mọi người phân tán, Sinh phát hiện một thùng hồ sơ quan trọng bị văng xuống rìa vực. Bom đạn vẫn nổ chát chúa, nhưng anh lao xuống, ôm chặt chiếc thùng rồi men theo vách đá quay lại.
Khi vừa lên tới đường, quả pháo rơi sát bên. Một luồng sáng đỏ lóa vụt qua, đất đá bật tung như hoa lửa nở rộ. Sinh bị sức ép hất ngã. Đồng đội chạy đến kéo anh vào hốc đá, miệng chỉ kịp thét: Sinh, cậu điên rồi! Anh thở khó nhọc nhưng vẫn ôm khư khư thùng hồ sơ trước ngực, giọng lạc đi trong khói bụi: Thứ này… phải giữ… cho bằng được…
Sau trận đó, mọi người gọi anh là “Sinh hoa lửa” người đã bước qua lằn ranh sinh tử để bảo vệ từng trang giấy ghi tên đồng đội nơi chiến trường.
3. Ngày hòa bình và những nếp nhăn của thời gian
Năm tháng lặng lẽ trôi. Chiến tranh kết thúc, nhưng nhiệm vụ quân đội vẫn chưa dừng lại. Sinh tiếp tục công tác trong đơn vị thêm nhiều năm. Đến năm 1987, sau 15 năm quân ngũ, anh xuất ngũ, mang theo bao kỷ niệm của một thời tuổi trẻ rực cháy.
Ngày trở về, mẹ anh đã già đi nhiều. Bà nắm tay anh run run: Sinh à, con về rồi… tốt quá rồi…
Anh nhìn dãy núi quê hương phủ màu chiều tím, bất giác thấy lòng mình nhẹ như gió. Nhưng trong sâu thẳm, tiếng bước chân đồng đội, tiếng pháo vọng từ xa, ánh hoa lửa năm nào vẫn chưa khi nào lụi tắt.
4. Người giữ ngọn lửa ký ức
Sau này, dù làm bất cứ nghề gì, người ta vẫn thấy ở Đinh Tiến Sinh phong thái của một người lính: chắc chắn, kiên định, chu đáo. Thỉnh thoảng, vào những dịp họp mặt cựu chiến binh, anh kể lại chuyện cũ – không phải kể về mình, mà kể về đồng đội, về những người đã nằm lại giữa núi rừng biên giới.
Có lần, một cậu bé hỏi anh: Ông có sợ bom đạn không?
Anh xoa đầu cậu bé, mỉm cười: Sợ chứ. Nhưng lúc đó, ai cũng có một ngọn lửa để bước lên phía trước…
Ngọn lửa ấy, giờ nằm trong từng ký ức, từng ánh nhìn xa xăm của người lính năm xưa.



