Cựu chiến binh

CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH LÊ VĂN NHẪN

Những năm tháng chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ đã lùi xa, nhưng với ông Lê Văn Nhẫn, ký ức về thời trai trẻ trong “biển lửa” Uông Bí, Kiến An, A Sầu – A Lưới… vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Phú Thọ12/06/2026Thành Đoàn Hải Phòng (Đoàn xã Lương Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi 17 ra trận – Bước vào biển lửa đầu đời

Ông sinh ngày 6 tháng 10 năm 1948, tại mảnh đất Đông Nam, phường Thủy Nguyên, thành phố Hải Phòng. Năm mười bảy tuổi, khi bạn bè cùng trang lứa còn mơ mộng về tuổi học trò, ông đã xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ — ngày 14 tháng 9 năm 1965. Từ ấy, cuộc đời ông gắn liền với màu xanh áo lính và tiếng rít của đạn cao xạ.

Trận đánh đầu tiên giữa mưa bom Uông Bí

Chưa tròn ba tháng trong quân ngũ, ông đã bước vào trận đánh đầu tiên – đêm 21 rạng sáng 22 tháng 12 năm 1965. Nhà máy Nhiệt điện Uông Bí, trái tim năng lượng của miền Bắc, trở thành mục tiêu ném bom của Mỹ. Ông là trắc thủ máy đo xa thuộc Đại đội 6, Trung đoàn 243, Sư đoàn 363 phòng không – không quân. Dưới mưa bom rải thảm, đất trời rung chuyển, khẩu pháo cao xạ 37 ly của đơn vị vẫn rền vang từng nhịp đạn. Một quả bom rơi cách trận địa không xa, hất tung cả tiểu đội. Đại đội phó hy sinh ngay bên cạnh, còn ông, trong khói lửa mịt mù, vẫn bám máy ngắm, đo tầm, truyền lệnh bắn. Đêm ấy, tên lửa ta bắn rơi máy bay Mỹ, bảo vệ được nhà máy – nhưng 60 đồng đội đã ngã xuống hoặc bị thương. Giữa mùi thuốc súng và khói cháy, ông biết rằng: tuổi trẻ của mình sẽ gắn liền với máu và nước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn