Cựu chiến binh

Chuyện về người lính sống sót sau trận bom và niềm vui giản dị tuổi xế chiều

Tuyên Quang04/08/2026Cáp Hữu Hiếu (Bắc Ruộng)8 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chuyện về người lính sống sót sau trận bom và niềm vui giản dị tuổi xế chiều

Những ngày hè oi bức, trong căn nhà nhỏ của người thương binh 79 tuổi, ông Đặng Xuân Liệu (SN 1948, ở thôn 8, xã Lực Hành, tỉnh Tuyên Quang) rộn rã tiếng nói cười.

Tự hào được làm người lính Cụ Hồ

Ngồi dưới hiên nhà, người thương binh 79 tuổi chậm rãi vót những đôi đũa tre. Đó là món quà ông thường làm tặng các con khi rảnh rỗi. Tuổi cao, sức khỏe giảm sút vì thương tật chiến tranh và bệnh tuổi già, thế nhưng đôi tay từng trải qua khói lửa chiến trường năm nào vẫn giữ thói quen làm việc chăm chỉ, gọn gàng.

image.png

Ông Đặng Xuân Liệu vui vẻ khi được chia sẻ về những kỷ niệm xưa. Ảnh: Phạm Bắc

Ông Liệu là thương binh hạng 4/4. Hơn nửa thế kỷ trước, ông từng là người thanh niên hăng hái xung phong lên đường nhập ngũ. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông tham gia nhiệm vụ vận chuyển xăng dầu trên chiến trường Đường 9 - Nam Lào (Quảng Trị).

Nhắc lại ký ức cũ, giọng ông vẫn còn nguyên sự xúc động. Trong lần làm nhiệm vụ, đoàn xe của đơn vị bị bom bi đánh trúng. Chiếc xe chở xăng dầu bốc cháy dữ dội. Ông bị bỏng nặng, phải đưa đi điều trị ở trạm phẫu thuật tiền phương trên đường 559 rồi chuyển về Triệu Sơn (Thanh Hóa). 

“Trong số mấy anh em có một người bị thương rất nặng, hy sinh ngay sau đó”, ông Liệu bùi ngùi. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức ấy chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí người lính già.

Sau khi phục viên, cuộc sống của ông cũng như nhiều cựu chiến binh khác không hề dễ dàng. Không có nhiều ruộng đất sản xuất, vợ chồng ông phải tự trồng ngô, hoa màu, chăn nuôi để cải thiện cuộc sống và nuôi các con khôn lớn.

image.png

Vợ chồng ông Liệu vót đũa cho các con, làm tương để ăn hoặc đem bán cho hàng xóm xung quanh như một thú vui tuổi xế chiều. Ảnh: Phạm Bắc

Ông Liệu có 5 người con nhưng 2 trong số đó đã mất vì bạo bệnh và tai nạn. Vượt qua nỗi buồn, ông Liệu gắng sức nuôi dạy các con nên người. Ông khoe “một người cháu nối nghiệp”, đang theo học tại Trường Sĩ quan Pháo binh, là niềm tự hào lớn của cả gia đình.

Ở tuổi gần 80, niềm vui của ông Liệu rất giản dị. Đó là những cuộc gọi hỏi thăm của con cháu, là những ngày hè đông đủ tiếng cười khi các cháu về thăm nhà, là những buổi gặp gỡ đồng đội trong Hội cựu chiến binh.

“Năm ngoái, tôi vẫn còn tham gia nhiều hoạt động giao lưu. Năm nay sức khỏe yếu hơn nên chủ yếu ở nhà nghỉ ngơi, thỉnh thoảng đi khám bệnh theo lịch hẹn”, ông cho biết.

Dù vậy, tinh thần người lính năm nào vẫn không thay đổi. Ông vẫn nhận lời mời kể chuyện chiến tranh cho các cháu học sinh. Ông muốn thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của lớp người đi trước.

“Tôi nhớ mãi chuyến đi thăm nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn vào khoảng năm 2001-2002 do huyện tổ chức. Xúc động lắm, có cả lực lượng công an, quân đội và bác sĩ đi theo cả đoàn", ông kể. Người lính già trải qua nhiều năm tháng khốc liệt, cuộc sống vất vả, thiếu thốn nhưng chưa từng ngừng nụ cười hạnh phúc vì con cháu được sống trong hoà bình, độc lập.

image.png

Người thương binh luôn thấy hạnh phúc vì con cháu được sống trong hoà bình, độc lập. Ảnh: Phạm Bắc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn