Chuyện về người lính Sư đoàn 2 – Thép đã tôi thế đấy
Chuyện về người lính Sư đoàn 2 – Thép đã tôi thế đấy
"Đời mình là một khúc quân hành" – câu hát ấy dường như viết riêng cho những người lính như bác Dương Trọng Thước. Sinh năm 1947, khi vừa tròn 20 tuổi, bác đã rời quê hương Yên Mô để dấn thân vào nơi ác liệt nhất của chiến trường miền Nam, viết nên một chương đời rực rỡ dưới màu cờ sắc áo của Sư đoàn 2.
Thời điểm bác nhập ngũ (tháng 12/1967) là lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt. Đơn vị của bác, Trung đoàn 31, thường xuyên phải đối mặt với các cuộc hành quân tìm diệt của đối phương. Bác kể về những ngày bám trụ tại thôn Một, xã Phước Lộc, nơi hỏa lực địch dội xuống không ngừng. Nhưng trong cái "lò lửa" ấy, bản lĩnh người chiến sĩ Ninh Bình lại càng thêm vững vàng. Không chỉ chiến đấu giỏi, bác và đồng đội còn là những người dân vận khéo, được nhân dân Quảng Nam che chở, đùm bọc. Tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" đã giúp bác vượt qua mọi gian khó, từ những cơn sốt rét rừng đến những vết thương chưa kịp lành tại các trạm phẫu.
Tinh thần của bác Thước chính là minh chứng cho câu nói "Thép đã tôi thế đấy". Vẻ đẹp của người lính thời Hoa Lửa luôn là ngọn đuốc sáng soi đường cho lý tưởng của thế hệ thanh niên hôm nay.


