Chuyện về người lính trẻ tuổi nhất trong lực lượng đặc công biệt động Sài Gòn ""Khai man" tuổi để đi đánh giặc" (1)
11 tuổi, sục sôi ý chí căm thù những kẻ bán nước, hại dân, Nguyễn Đức Hiệp “khai man” thêm 3 tuổi, đổi tên Nguyễn Hồ Điệp gia nhập vào hàng ngũ Quân Giải phóng miền nam, theo bước cha anh đi đánh giặc. Là chiến sĩ thuộc lực lượng đặc công biệt động Sài Gòn, trực tiếp chiến đấu trong chiến trường đô thị, không ít lần ông dũng cảm, táo bạo một mình vào tận hang ổ của kẻ thù, dùng lựu đạn tấn công, thậm chí vật lộn tay đôi để tiêu diệt những tên ác ôn khét tiếng. Trong lịch sử Quân đội nhân dân Việ
Tiếp chúng tôi trong căn nhà nhỏ, nằm sâu trong vùng cây ăn quả ở xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang, ông Nguyễn Đức Hiệp mở từng trang hồi ký kháng chiến và tâm sự, từ lúc 9 tuổi, trong lúc đi học, ông đã mang theo thư hoặc mẫu truyền đơn mà các chú bộ đội gửi đến cho cơ sở ở Chợ Đệm. 9 tuổi, chẳng sợ gì đêm tối, ông quen với việc canh gác cho các chú bộ đội họp. Đêm đêm, ông giả vờ đi câu cá nhưng thực chất là lén lút chuyển lựu đạn của cơ sở nội tuyến gửi cho du kích... Sinh ra và lớn lên tại địa phương có truyền thống cách mạng Nam kỳ khởi nghĩa với địa danh Tân Túc-Chợ Đệm, Láng Le-Bàu Cỏ... gia đình ông Nguyễn Đức Hiệp có 8 anh chị em ruột đều thoát ly tham gia kháng chiến. Ông cũng theo truyền thống gia đình, từ khi còn nhỏ xíu như vậy.
Trong ký ức của ông, ngày đầu tiên thoát ly gia đình tham gia kháng chiến vào tháng 3/1964 rất đặc biệt. Khi đó, ông khai thêm 3 tuổi và lấy bí danh là Nguyễn Hồ Điệp để được gia nhập vào quân giải phóng. Ông nhớ bóng dáng của mẹ tất bật chuẩn bị hành trang cho con trai, bơi xuồng đưa ông vào vùng căn cứ Vườn Thơm, tập trung cùng vài người bạn ăn bữa cơm liên hoan rồi lên đường vào chiến khu Củ Chi.
"Khi đó tôi nhỏ thó, tự đi chừng vài trăm mét bị mỏi mệt, té ngã mấy lần và đi chậm lại. Để theo kip đoàn, một anh bộ đội đi kèm không ngần ngại chuyển ba lô đeo trước bụng và cõng tôi trên lưng tiếp tục hành quân. Tôi ngủ trên lưng anh lúc nào không biết", ông nhoẻn cười hiền khô.
Sau khi chính thức tham gia vào quân giải phóng (tháng 3/1964), đơn vị đầu tiên của ông Hiệp là Trường Thiếu sinh Quân Khu Sài Gòn-Gia Định đóng tại ấp Xóm Chùa, xã Phú Mỹ Hưng-Củ Chi. Khoảng 2 tháng sau, trường này giải thể nên ông được điều động về làm chiến sĩ liên lạc cho đơn vị Quân lực Khu Sài Gòn-Gia Định đóng quân tại ấp Gót Chàng, xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi.
Năm 1965, ông được học lớp cứu thương và phục vụ tại Đội phẫu thuật tiền phương Dĩ An-Thủ Đức trạm đặt tại khu rừng ấp Vĩnh Lợi, xã Phú Chánh, Châu Thành-Thủ Dầu Một.
Học được chừng ba tháng có tin cơ quan quân báo cho biết địch có ý định dùng máy bay trực thăng đưa quân đánh vào trường thiếu sinh quân nhằm tiêu diệt và bắt sống Việt Cộng con và làm mất uy tín vì ta không bảo vệ an toàn cho các em. Được tin này, Bộ chỉ huy khu Sài Gòn-Gia Định có hai lựa chọn: Một là đưa tất cả các em ra miền bắc tiếp tục học, hai là giải tán trường, số học sinh lớn tuổi 16-17 được phân về các đơn vị bộ đội, số các em nhỏ tuổi được đưa về các cơ quan làm chiến sĩ liên lạc.
Lựa chọn một không khả thi vì số lượng học sinh đông, đường đi từ nam ra bắc bị địch đánh phá liên tục ác liệt không bảo đảm an toàn cho các em đến nơi được nên Bộ Chỉ huy phải chấp nhận lựa chọn phương án thứ hai.
Bảy đứa học sinh nhỏ tuổi nhất, trong đó có ông Hiệp được về cơ quan Ban quân lực làm chiến sĩ liên lạc đóng quân tại ấp Gót Chàng xã Nhuận Đức.
Đầu năm 1966, ông Hiệp được biên chế về Đội 66 Biệt động Sài Gòn, căn cứ đóng quân chính ở ấp Vĩnh Tân, xã Phú Chánh, Châu Thành-Thủ Dầu Một và nhiều căn cứ cơ sở ở hai quận Dĩ An và Thủ Đức. Thời gian này, ông được huấn luyện kỹ năng quân sự đặc công và được phân công làm nhiệm vụ trinh sát của đơn vị. "Đây là thời gian tôi chính thức cầm súng ở chiến trường", ông Hiệp kể.
Kể về những thành tích của mình trong giai đoạn này, ông Nguyễn Đức Hiệp giọng đầy khí thế nói, khi là chiến sĩ Trinh sát của Đội 66 Biệt động Sài Gòn, ông đã hóa trang thành trẻ em đi chăn bò, lúc đi bán cà-rem (kem-PV), lúc là học sinh tiểu học, lúc là người làm công... để đi trinh sát các mục tiêu của địch nhằm phục vụ cho các trận đánh của đơn vị như: Đặt chất nổ phá hủy đoàn xe lửa chở hàng quân sự ở ga Dĩ An, đánh xe lửa ở đoạn đường trống ở khu vực ấp Bình Đường, đánh bót ngã ba Cây Lớn-Dĩ An, đánh đồn giữ cầu Gò Dưa... Ngoài nhiệm vụ trinh sát, ông còn tham gia việc vận chuyển vũ khí để phục vụ cho các trận nói trên.
Có lần, ông được phân công đi cùng và dẫn đường, chuyển vũ khí từ Dĩ An về Thủ Đức cùng một nữ chiễn sĩ biệt động có mật danh là G2 đóng vai là một cô gái nông thôn gánh rau củ từ xã Tân Đông Hiệp ra chợ Dĩ An.
Để ngụy trang cho 2 trái mìn định hướng tính năng (mỗi trái khi kích nổ có thể gây thương vong cho vài chục người), biệt động G2 phủ đầy củ khoai mỡ tím và khoai mì, hạt đậu sống lên gánh hàng. Ở bến xe lam chợ Dĩ An, thúng hàng hóa được đặt lên nóc xe, suýt bị lộ khi tài xế phát hiện thúng đậu nặng hơn bình thường.
"Hai chị em ngồi trong xe mà lòng như lửa đốt, tính toán đối phó nếu bị lộ. Thật là hú vía. May mà lái xe lam không kiểm tra, nếu gặp tên mật vụ địch giả danh tài xế thì chị em bị bắt là cái chắc", ông rùng mình nhớ lại.
Chuyến đi ấy trót lọt, hai chị em đưa được vũ khí về đơn vị phục vụ cho trận đánh vào bọn tiểu đoàn thủy quân lục chiến hàng ngày tập thể dục buổi sáng tại căn cứ Trâu Điên xã Tam Bình, Thủ Đức.
Đến năm 1967, ông Hiệp được chuyển về Đội võ trang tuyên truyền Quận 6 nội thành Sài Gòn (lúc đó thuộc Phân khu 2, về sau là đội Biệt động liên quận 3, Phân khu 6 và sau cùng là Đội Biệt động quận 11).



