Bài viết

Chuyện về người lính trở về

Ninh Bình11/05/2026THPT chuyên Lương Văn Tuỵ (Đoàn phường Hoa Lư)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện về người lính trở về

Ông Ba ngồi lặng trước hiên nhà, đôi mắt đục màu thời gian nhìn ra cánh đồng lúa đang thì con gái. Gió tháng ba thổi nhẹ, mang theo mùi đất ẩm và hương lúa non – thứ mùi hương khiến ông nhớ lại cả một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

Ông từng là lính.

Năm 1972, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông Ba rời quê lên đường nhập ngũ. Ngày đi, mẹ ông không khóc, chỉ dúi vào tay ông một nắm cơm nắm và dặn:

“Ráng sống mà trở về con nhé.”

Ông không nói gì, chỉ gật đầu. Lúc ấy, ông chưa hiểu hết chiến tranh là gì. Ông chỉ biết đất nước đang cần, và ông phải đi.

Những năm tháng ở chiến trường miền Nam là chuỗi ngày không thể nào quên. Bom đạn, đói khát, hành quân xuyên rừng… tất cả trở thành một phần cuộc sống. Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là những con người.

Trong đơn vị, ông thân nhất với Hùng – một chàng trai quê Quảng Trị, ít nói nhưng lúc nào cũng cười. Hùng hay kể về ước mơ sau chiến tranh sẽ về mở một tiệm sửa xe nhỏ, lấy vợ và sống yên bình.

“Chiến tranh xong, tao chỉ cần vậy thôi,” Hùng từng nói.

Ông Ba cười: “Ừ, rồi tao sẽ qua sửa xe miễn phí.”

Hai người lính trẻ khi ấy đâu biết rằng, ước mơ giản dị nhất lại là điều khó thực hiện nhất.

Một đêm cuối năm 1974, đơn vị của họ nhận nhiệm vụ tập kích một cứ điểm. Trận đánh diễn ra ác liệt hơn dự kiến. Đạn bay xé gió, ánh pháo sáng chớp lên liên hồi.

Giữa lúc hỗn loạn, Hùng bị thương.

Ông Ba là người kéo Hùng vào sau một mô đất. Máu thấm ướt cả áo. Hùng nắm chặt tay ông, giọng đứt quãng:

“Ba… nếu tao không về… mày về quê tao… nói với mẹ tao… là tao không sợ…”

Ông Ba lắc đầu, cố giữ giọng bình tĩnh:

“Im đi, mày không được nói vậy. Tụi mình còn phải về mà.”

Nhưng Hùng chỉ cười nhẹ. Nụ cười ấy, đến giờ ông Ba vẫn không quên.

Đêm đó, Hùng không qua khỏi.

Sau trận đánh, ông Ba ngồi rất lâu bên một góc rừng, không khóc. Ông chỉ thấy trong lòng trống rỗng, như thể một phần tuổi trẻ của mình đã nằm lại cùng người bạn.

Chiến tranh kết thúc không lâu sau đó. Ông Ba trở về quê, mang theo một ba lô cũ và những ký ức không thể xóa nhòa.

Ông lấy vợ, sinh con, sống một cuộc đời bình dị như bao người khác. Nhưng có những đêm, ông vẫn giật mình tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng bom trong ký ức. Có những lúc nhìn cánh đồng yên bình, ông lại nhớ đến Hùng và lời hứa năm nào.

Nhiều năm sau, ông quyết định tìm về quê Hùng.

Ngôi nhà nhỏ vẫn còn đó, nhưng mẹ Hùng đã già yếu. Khi nghe ông kể, bà không khóc, chỉ gật đầu chậm rãi:

“Nó là đứa gan lì… tôi biết mà…”

Ông Ba đứng lặng, không nói nên lời. Khi ra về, ông để lại trước hiên nhà một chiếc cờ nhỏ và một lời hứa thầm lặng.

Trở lại quê mình, ông trồng trước nhà một khóm hoa. Mỗi mùa hoa nở, ông lại ngồi nhìn rất lâu.

Có người hỏi, ông chỉ cười:

“Trồng cho một người bạn cũ.”

Chiến tranh đã qua đi, nhưng với ông Ba, nó chưa bao giờ thực sự kết thúc. Nó sống trong ký ức, trong những câu chuyện không kể hết, trong những cái tên không thể quên.

Và trong mỗi mùa hoa nở, ông lại nhớ về một thời tuổi trẻ – thời mà người ta sẵn sàng đánh đổi tất cả, chỉ để đất nước được bình yên như hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn