Người có công giúp đỡ cách mạng

CHUYỆN VỀ NGƯỜI MẸ ANH HÙNG – BÓNG HÌNH SỐNG MÃI

Hưng Yên16/12/2025Thảo My (Trường TH&THCS Bình Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chào các bạn, hôm nay trong chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể cho các bạn nghe về một người mà mình vô cùng kính phục – mẹ mình, người từng là một nữ chiến sĩ giao liên dũng cảm trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mỗi lần nhìn tấm ảnh mẹ thời còn khoác ba lô, đội nón tai bèo, mình lại thấy trái tim mình rung lên bởi niềm tự hào xen lẫn xúc động. Đằng sau nụ cười hiền hậu ấy là cả một thời tuổi trẻ “cháy bỏng giữa bom đạn”, kiên cường như chính hình tượng Lượm trong thơ Tố Hữu – nhanh nhẹn, quả cảm và tràn đầy lý tưởng.

1. Hành trình khoác ba lô ra trận

Theo lời mẹ kể, khi mới mười tám tuổi, mẹ đã xin gia nhập lực lượng giao liên của huyện. Quê mẹ ngày ấy nghèo nhưng giàu tinh thần cách mạng. Mẹ bảo: “Thời đó con à, ai cũng nghĩ đơn giản: nước mất thì nhà tan. Còn trẻ là còn phải đi.”

Mẹ nhận nhiệm vụ chuyển thư tín, tài liệu mật, dẫn đường cho bộ đội. Công việc tưởng nhẹ nhàng, nhưng thực ra vô cùng nguy hiểm: băng rừng, vượt suối trong đêm tối; đi giữa tiếng máy bay rền vang; nhiều khi phải nằm ép xuống đất hàng giờ để tránh bom tọa độ. Mẹ từng kể có những ngày chỉ ăn được nắm cơm muối, có khi phải nhịn đói mà vẫn chạy liên tục cho kịp giờ.

Thế nhưng mẹ chưa bao giờ lùi bước. Đối với mẹ, “nếu thông tin đến đúng lúc thì đồng đội sống”, và lý tưởng ấy đã dẫn mẹ vượt qua tất cả.

2. Khoảnh khắc không bao giờ quên

Mẹ nhớ mãi một buổi chiều mưa lớn, khi đang trên đường mang tài liệu đến cho đơn vị chủ lực. Máy bay địch bất ngờ quần thảo, bắn phá dữ dội. Một mảnh bom sượt qua cánh tay, khiến máu chảy đầm đìa. Nhưng mẹ không dừng lại. Mẹ kể:
“Lúc đó mẹ chỉ nghĩ: Nếu mẹ gục xuống, tài liệu không đến nơi, đơn vị có thể gặp nguy hiểm. Nên cứ cắn răng mà chạy…”

Khi đến được điểm tập kết, mẹ ngã xuống trong tay đồng đội, nhưng tài liệu vẫn còn nguyên vẹn. Chính sự dũng cảm ấy khiến mẹ được đơn vị khen thưởng và trở thành một nữ chiến sĩ giao liên tiêu biểu.

Sau này, dù ra khỏi chiến trường để điều trị vết thương, mẹ vẫn luôn giữ trong lòng ngọn lửa yêu nước bền bỉ. Mẹ nói: “Mẹ không làm gì lớn lao đâu, chỉ góp một phần nhỏ để có hòa bình hôm nay.”

3. Tấm ảnh – ngọn lửa sáng mãi trong tim

Giờ đây mẹ đã trở về với cuộc sống bình dị của người nông dân, nhưng tấm ảnh chụp mẹ thời kháng chiến vẫn được treo trang trọng trong phòng khách. Mỗi lần nhìn vào tấm ảnh ấy, mình lại thấy hình ảnh một người phụ nữ nhỏ bé nhưng kiên cường, một trái tim nóng giữa thời bom đạn.

Với mình, tấm ảnh ấy không chỉ ghi lại dáng hình của người mẹ anh hùng, mà còn là tấm gương soi sáng, nhắc mình sống tốt, học tốt, và biết trân trọng từng giây phút hòa bình.

Kể về mẹ, mình hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và nước mắt của biết bao con người. Là học sinh lớp ……, mình chưa làm được điều gì lớn lao, nhưng mình luôn tự nhủ phải sống xứng đáng với thế hệ đi trước.

Tấm ảnh của mẹ sẽ mãi là ngọn lửa trong tim, nhắc mình về lòng biết ơn, về sức mạnh của niềm tin, và về truyền thống anh hùng bất khuất của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn