Cựu chiến binh

Chuyện về Người mẹ đi qua chiến tranh bằng nước mắt và lòng son

An Giang14/06/2026Lê Minh Toàn (Đoàn trường Cao đẳng Y tế Kiên Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Nước mắt mẹ không còn vì khóc những đứa con/ Lần lượt ra đi, đi mãi mãi…”. Mỗi khi giai điệu bài hát *“Người mẹ của tôi” của cố nhạc sĩ Xuân Hồng vang lên, lòng người lại nghẹn lại bởi hình ảnh những người mẹ Việt Nam âm thầm chịu đựng mất mát, hy sinh cả cuộc đời cho Tổ quốc. Trong số đó, mẹ Trương Thị Tư là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, đức hy sinh và ý chí kiên trung bất khuất.

Người dân ấp Phú Thạnh, xã Phú Hựu vẫn luôn nhắc đến mẹ Tư với tất cả sự kính trọng. Trong căn nhà nhỏ của mẹ, năm tấm Bằng Tổ quốc ghi công cùng nhiều huân, huy chương cao quý được treo trang trọng như minh chứng cho những mất mát và cống hiến lớn lao của cả gia đình đối với cách mạng. Mẹ có mười người con. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, chồng mẹ tham gia công tác cách mạng, còn mẹ vừa lao động nuôi con, vừa bí mật nuôi giấu cán bộ, đào công sự, tiếp tế lương thực, thuốc men cho lực lượng kháng chiến.

Dẫu bị địch theo dõi, đe dọa, mẹ vẫn khéo léo hoàn thành mọi nhiệm vụ. Những chuyến xay gạo, vận chuyển thuốc men hay tiếp tế cho bộ đội đều được mẹ tính toán cẩn thận để che mắt quân thù. Không chỉ vậy, mẹ còn tích cực tham gia đấu tranh chính trị, chống bắt lính, phá cầu đường. Có lần bị địch bắt, tra khảo, đánh đập, mẹ vẫn một lòng son sắt, không hé lộ bất cứ điều gì về cách mạng.

Nhưng chiến tranh không chỉ thử thách lòng dũng cảm, mà còn liên tiếp gieo xuống cuộc đời mẹ những nỗi đau tưởng chừng không thể vượt qua. Năm 1963, người con trai thứ sáu của mẹ anh dũng hy sinh. Chưa nguôi nỗi đau mất con, những năm sau đó, mẹ tiếp tục nhận tin chồng cùng bốn người con khác lần lượt ngã xuống nơi chiến trường. Có cả người con gái tuổi đời còn rất trẻ và người con rể vừa bước vào tuổi thanh xuân.

Đau thương chồng chất đau thương, nhưng mẹ không gục ngã. Người mẹ ấy đã nén nước mắt vào lòng, biến mất mát thành ý chí. Mẹ luôn động viên những người con còn lại tiếp tục đứng lên chiến đấu với lời khẳng định đầy khí phách: “Càng hy sinh, càng cho đi đánh”.

Năm 1973, người con thứ mười của mẹ tiếp tục hy sinh. Lần này, mẹ kịp nhìn con lần cuối. Đứng trước linh cữu con, mẹ không khóc. Người mẹ gầy gò chỉ lặng lẽ vuốt mặt con và nghẹn ngào nói: “Nhiệm vụ của con đã xong, má còn nợ nước nên má phải sống để lo cho cách mạng”. Câu nói ấy đã trở thành biểu tượng cho nghị lực phi thường và lòng yêu nước sâu sắc của một người mẹ Việt Nam.

Để ghi nhận những hy sinh to lớn ấy, năm 1994, Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Mẹ qua đời vào năm 2012, nhưng cuộc đời mẹ Trương Thị Tư mãi là bản anh hùng ca bất diệt về lòng yêu nước, sự hy sinh và đức kiên trung của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến.

Chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Trương Thị TưTấm gương của mẹ không chỉ là niềm tự hào của quê hương Đồng Tháp mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp nối tinh thần bất khuất mà cha ông đã đánh đổi bằng máu và nước mắt để giữ gìn độc lập cho dân tộc.

Ông Phạm Tấn Thành kể cho các cháu nghe truyền thống gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn