CHUYỆN VỀ NGƯỜI ÔNG ĐI QUA HAI MÙA KHÓI LỬA
Ông nội tôi sinh năm 1946, những năm khó khăn của đất nước khi vừa thoát khỏi chế độ độc tài phát xít Nhật. Năm 18 tuổi ông xung phong đi lính bảo vệ tổ quốc khi bị thực dân Pháp và đế quốc Mĩ xâm lược. Do đói kém cái ăn nên lúc đó ông còn chưa đủ 40kg để được nhận vào, phải đến 1 thời gian sau ông mới được xung phong ra trận. Trải qua bao khó khăn vất vả cho đến lúc đất nước hòa bình có đến vao nhiêu nỗi đau và máu thịt đã bị bỏ lại. Ông bây giờ rất hài lòng về cuộc sống của mình và vẫn thường
Trong căn nhà nhỏ rộn rã tiếng cười cháu con, có một “pho sử sống” năm nay đã tròn bát tuần. Đó là ông nội tôi – người đàn ông với vầng trán hằn sâu những nếp nhăn thời gian và đôi chân không còn nhanh nhẹn, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng khi kể về một thời “hoa lửa”.
Cuộc đời ông là một bản hùng ca trải dài qua hai cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc. Thuở thanh xuân, khi đất nước còn chìm trong bóng giặc Pháp, ông đã rời lũy tre làng, xếp bút nghiên để lên đường theo tiếng gọi non sông. Rồi khi hòa bình chưa kịp bén rễ, ông lại tiếp tục khoác ba lô vào chiến trường miền Nam, đương đầu với làn mưa bom bão đạn của đế quốc Mỹ. Chiến tranh không chỉ để lại trong ký ức ông những trận đánh ác liệt, mà còn tạc vào thân thể ông những dấu vết không bao giờ phai.
Tôi vẫn thường nhìn vào vết sẹo dài ở đùi ông – minh chứng của một lần trúng đạn trong trận càn quét dữ dội. Lần đó, máu nhuộm đỏ màu áo lính, cơn đau thấu xương tưởng chừng đã vắt kiệt sức lực của người chiến sĩ trẻ. Nhưng dường như ý chí sắt đá và niềm tin vào ngày độc lập đã nâng bước ông đi tiếp. Không chỉ có vậy, một chấn thương ở đầu từ mảnh pháo găm lại cũng từng là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Ông bảo: “Lúc ấy, cái chết nhẹ tựa lông hồng, chỉ sợ mình nằm xuống khi chưa nhìn thấy ngày đất nước trọn niềm vui.”
Phép màu đã thực sự mỉm cười. Đi qua bao nhiêu trận mạc, đối mặt với họng súng quân thù, ông vẫn kiên cường sống sót. Những vết thương ấy, mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng ông chỉ cười hiền từ, coi đó là những “tấm huy chương” vô hình mà chiến tranh đã tặng cho mình. Giờ đây, ở tuổi 80, người lính năm xưa đang tận hưởng những năm tháng bình yên nhất bên con cháu. Hình ảnh ông ngồi tựa lưng vào ghế gỗ, chậm rãi nhấp chén trà xanh và kể chuyện đánh giặc đã trở thành một phần không thể thiếu trong nếp nhà tôi.
Ông chính là minh chứng sống động nhất cho tinh thần: Dù thân thể có thể mang sẹo, nhưng tâm hồn người chiến sĩ vẫn mãi mãi vẹn nguyên và cao cả. Câu chuyện của ông là như thế đấy. Vì có những người hùng thầm lặng như ông dũng cảm bảo vệ đất nước, bảo vệ dân tộc mà cho đến bây giờ chúng ta mới có được cái ngày hòa bình thật đáng quý này. Các thế hệ đi trước đã hi sinh để cho thế hệ sau phát triển và gây dựng cho đất nước ngày càng phát triển giàu mạnh như câu nói của Bác Hồ: “Sánh vai với các cường quốc năm châu”. Là 1 sinh viên của trường TNUT, em sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân, trau dồi tri thúc để bản thân ngày một phát triển song hành với sự phát triển "Kỉ nguyên vươn mình” của đất nước.



