Chuyện về người phụ nữ miền Nam Phan Thị Ràng
Chị Phan Thị Ràng (bí danh Tư Phùng) sinh năm 1937 tại xã Lương Phi, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, ngọn lửa yêu nước đã sớm bùng cháy trong lòng chị ngay từ khi còn nhỏ. Mới 13 tuổi, cái tuổi đáng lẽ còn hồn nhiên sách đèn, chị đã dấn thân vào Đội Thiếu niên cứu quốc, đảm nhận những nhiệm vụ nguy hiểm như trinh sát và giao liên.
Chị Phan Thị Ràng (bí danh Tư Phùng) sinh năm 1937 tại xã Lương Phi, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, ngọn lửa yêu nước đã sớm bùng cháy trong lòng chị ngay từ khi còn nhỏ. Mới 13 tuổi, cái tuổi đáng lẽ còn hồn nhiên sách đèn, chị đã dấn thân vào Đội Thiếu niên cứu quốc, đảm nhận những nhiệm vụ nguy hiểm như trinh sát và giao liên.
Năm 1960, theo sự phân công của tổ chức, chị về xã Thổ Sơn, huyện Hòn Đất (Kiên Giang) để xây dựng căn cứ. Tại vùng đất Ba Hòn hiểm trở này, chị đã trở thành "linh hồn" của phong trào quần chúng, vừa vận động nhân dân đấu tranh chính trị, vừa trực tiếp tổ chức các hoạt động binh vận, tạo nên thế trận lòng dân vững chắc đối phó với kẻ thù.
KHÍ TIẾT NGƯỜI CỘNG SẢN TRƯỚC HÒNG SÚNG QUÂN THÙ
Cuối tháng 12/1961, quân địch mở chiến dịch quy mô lớn hòng xóa sổ cơ quan đầu não của ta tại khu vực Ba Hòn. Trong bối cảnh lửa đạn ác liệt, chị Phan Thị Ràng không quản nguy hiểm, vừa giữ vai trò liên lạc, vừa tổ chức nhân dân đấu tranh làm suy yếu các đợt càn quét của giặc.
Đêm ngày 8, rạng sáng ngày 9/1/1962, trên đường làm nhiệm vụ tiếp cận đồng đội, chị không may rơi vào ổ phục kích của địch. Biết chị là cán bộ nòng cốt, bọn giặc đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn tàn bạo, từ dụ dỗ đến nhục hình nhằm khuất phục ý chí người con gái trẻ.
Thế nhưng, giữa vòng vây quân thù, chị vẫn giữ vững sự tỉnh táo và nhanh trí. Chị khéo léo báo động để đồng đội kịp thời rút lui, đồng thời tận dụng mọi cơ hội để tuyên truyền, vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của giặc ngay trước mặt quần chúng nhân dân.
LỜI HÔ CUỐI CÙNG VÀ SỰ HY SINH TRONG LÒNG ĐẤT MẸ
Bất lực trước ý chí sắt đá của người chiến sĩ cách mạng, lúc 13 giờ ngày 9/1/1962, bọn giặc đã đưa chị đến chân núi Hòn Đất để hành quyết. Chị ngã xuống khi vừa bước sang tuổi 25 – lứa tuổi đẹp nhất của đời người.
Trước lúc hy sinh, chị vẫn hướng về hang Hòn, nơi đồng đội đang chiến đấu, hô to lời cảnh báo đầy tâm huyết: "Các đồng chí có khỏe không, đừng uống nước suối, chúng nó bỏ thuốc độc. Đả đảo lũ bán nước, làm tay sai cho giặc!". Lời hô ấy không chỉ là lời dặn dò cuối cùng dành cho đồng đội mà còn là phát súng tinh thần nã vào lòng quân thù, khẳng định sự bất tử của lý tưởng cách mạng.
HÒN ĐẤT – NƠI LƯU GIỮ NHỮNG CHIẾN CÔNG
Sự hy sinh của chị Phan Thị Ràng đã trở thành niềm tự hào, là động lực để quân và dân Hòn Đất chiến đấu đến ngày thắng lợi cuối cùng. Hòn Đất hôm nay không chỉ là một địa danh lịch sử mà còn là biểu tượng của sự kiên cường với:
5 Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân được phong và truy tặng.
148 Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Hàng ngàn liệt sĩ, thương binh đã hiến dâng xương máu cho mảnh đất này.
Hằng năm, vào ngày 9/1, Lễ hội kỷ niệm ngày hy sinh của Anh hùng Phan Thị Ràng được tổ chức trang trọng tại huyện Hòn Đất. Đây không chỉ là dịp để tri ân người nữ anh hùng "hóa thân vào thiên thuyết", mà còn là ngày hội để các thế hệ hôm nay soi mình vào gương sáng của cha ông.
Dưới chân núi Hòn Đất hôm nay, chị Phan Thị Ràng vẫn nằm đó, giữa màu xanh bình yên của quê hương. Chị không chỉ là một nhân vật trong văn học, mà là một minh chứng sống động cho khí phách của phụ nữ miền Nam: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Tên chị đã hòa vào tên đất, tên núi, mãi mãi tỏa sáng như một vì sao trên bầu trời cách mạng Việt Nam.
Sưu tầm


