Chuyện về người thanh niên xung phong đồi C2 năm ấy - HV
Năm 1954, chàng trai trẻ Hoàng Văn Hiển tròn 19 tuổi, mang theo hành trang là truyền thống hiếu học của gia đình và tinh thần yêu nước quật cường để lên đường ra mặt trận.
Năm 1954, chàng trai trẻ Hoàng Văn Hiển tròn 19 tuổi, mang theo hành trang là truyền thống hiếu học của gia đình và tinh thần yêu nước quật cường để lên đường ra mặt trận. Thuộc biên chế C35, Tổng đội 34 Thanh niên xung phong, cụ đã tham gia vào những trận đánh ác liệt nhất tại đồi C2 trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Hồi ức của cụ là những đêm dài hành quân rừng sâu, là sự thiếu thốn lương thực và hiểm nguy từ máy bay địch. Sau thắng lợi, cụ có vinh dự đặc biệt là tham gia đội bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh. Kết thúc quân ngũ, cụ chuyển công tác về Long An và định cư tại Tây Ninh cho đến tận bây giờ. Ở tuổi 90, cụ vẫn là một nhân chứng sống rạng ngời, luôn đau đáu với việc giáo dục truyền thống cách mạng cho lớp trẻ địa phương.
Mỗi chi tiết trong câu chuyện của cụ Hiển đều khiến tôi cảm thấy tự hào về thế hệ cha anh. Từ một gia đình có cha biết chữ Nho, chữ Quốc ngữ, cụ đã tiếp nối truyền thống đó bằng một cách rất riêng: dùng cuộc đời mình để viết nên trang sử vẻ vang. Việc cụ phải hành quân 4 đêm mới được nghỉ một ngày cho thấy một sức chịu đựng phi thường mà chỉ có tình yêu Tổ quốc mới có thể tạo ra. Đặc biệt, thông điệp cụ gửi gắm cho thế hệ trẻ về việc phải "đứng lên, ngẩng cao đầu" là một lời nhắc nhở vô cùng giá trị trong bối cảnh hiện nay. Cụ không chỉ kể chuyện quá khứ, cụ đang xây dựng tương lai bằng cách bồi đắp lòng tự hào dân tộc cho các em học sinh. Cuộc đời cụ là minh chứng cho việc khí phách Điện Biên không chỉ nằm ở súng đạn, mà nằm ở ý chí vươn lên không ngừng của con người Việt Nam.



