CHUYỆN VỀ NGƯỜI XOAY CHUYỂN CỤC DIỆN XUÂN LỘC
Trần Văn Trà là người có đóng góp quan trọng trong trận Xuân Lộc năm 1975 – “cánh cửa thép” bảo vệ Sài Gòn. Trước tình thế giằng co ác liệt, ông đã đưa ra quyết định chiến lược táo bạo: chuyển hướng tấn công sang ngã ba Dầu Giây, cắt đứt tiếp viện của đối phương. Nhờ đó, tuyến phòng thủ Xuân Lộc bị vô hiệu hóa, buộc địch rút lui, mở đường cho chiến thắng cuối cùng. Không chỉ là vị tướng tài, ông còn là người sống giản dị, giàu tình cảm, luôn quan tâm và sẻ chia với đồng đội. Câu chuyện là bài họ
Trong những ngày tháng 4 lịch sử, khi nhắc đến chiến thắng huy hoàng năm 1975, chúng ta không thể không nhắc tới trận quyết chiến tại Xuân Lộc – nơi được mệnh danh là “cánh cửa thép” bảo vệ cửa ngõ phía Đông của Sài Gòn. Đây là địa điểm mà chính quyền VNCH cũ đã đặt vào đó toàn bộ hy vọng cuối cùng với tuyên bố: "Mất Xuân Lộc là mất Sài Gòn".
Trận chiến tại đây đã có lúc rơi vào thế giằng co đẫm máu. Sư đoàn 18 của đối phương cùng lực lượng dù, thủy quân lục chiến tinh nhuệ đã chống trả quyết liệt, khiến bước tiến “thần tốc” của quân giải phóng có lúc phải khựng lại. Giữa thời điểm cam go, khi bóng ma của những thất bại cũ hiện về gây lo lắng cho Bộ chỉ huy, Thượng tướng Trần Văn Trà đã xuất hiện như một "vị kiến trúc sư" thay đổi toàn bộ cục diện chiến trường.
Thay vì tiếp tục đẩy quân vào những cuộc đối đầu trực diện tổn thất tại thị xã, tướng Trà với nhãn quan quân sự bậc thầy đã nhìn ra kẽ hở chí mạng: Ngã ba Dầu Giây. Ông nhận định: “Nếu ta chiếm Dầu Giây và giữ vững, Xuân Lộc sẽ tự dưng mất hết tác dụng vì bị đặt ra ngoài tuyến phòng thủ”. Một quyết định lùi bước về chiến thuật nhưng lại là bước tiến khổng lồ về chiến lược! Đòn đánh hiểm hóc vào Dầu Giây và việc phong tỏa sân bay Biên Hòa đã cắt đứt hoàn toàn sự tiếp viện, biến "cánh cửa thép" thành một ốc đảo vô dụng. Đêm 20/4/1975, địch buộc phải tháo chạy, cánh cửa vào Sài Gòn chính thức mở toang.
Không chỉ là một thiên tài quân sự với tư duy "lùi một bước để thấy biển rộng trời cao", Thượng tướng Trần Văn Trà còn để lại trong lòng hậu thế hình ảnh một người Cộng sản chân chính, giàu lòng trắc ẩn. Vợ ông từng kể lại, mỗi lần ông đi thăm anh em ở các nông trường, khi trở về ngay cả cái vali cũng không còn, vì ông đã đem tất cả quần áo, vật dụng để sẻ chia cho những đồng đội còn đang thiếu thốn.
Hôm nay, thế hệ Đoàn viên chúng ta nhìn lại lịch sử không chỉ để tự hào về những chiến công, mà còn để học tập bản lĩnh kiên cường và tấm lòng vì dân, vì nước của vị Tướng B2 Thành Đồng. Lịch sử không chỉ là những con số, mà là hơi thở của những con người đã sống và hy sinh trọn vẹn cho lý tưởng dân tộc.



