Chuyện về "Những chuyến xuồng không dấu vết" (1)
Vào những năm 1968 - 1969, địch tăng cường kiểm soát các tuyến kinh rạch ở Phú Phụng bằng cách lập các trạm gác đèn pha công suất lớn. Ban đêm, chúng quét đèn liên tục trên mặt nước, hễ thấy bóng xuồng nào khả nghi là xả súng bắn ngay lập tức. Việc vận chuyển thuốc men và tin tức từ vùng giải phóng vào trong xã trở nên vô cùng bế tắc.
Kế hoạch "Hò lờ" vượt trạm gác: Trong cái khó ló cái khôn, các chiến sĩ giao liên Phú Phụng đã phối hợp với các cô gái trong "Đội quân tóc dài" nghĩ ra một kế sách độc đáo. Họ chọn những đêm nước ròng, khi dòng kinh chảy xiết, để thực hiện những chuyến hàng đặc biệt.
Thay vì chèo xuồng lén lút, các cô gái Phú Phụng lại chủ động chèo xuồng đi công khai giữa dòng kinh, bên trên chở đầy những giỏ trái cây, củi khô hoặc lá dừa nước. Khi tiến gần đến tầm đèn pha của đồn địch, thay vì im lặng, các cô lại cất tiếng hò đối đáp vang vọng cả một khúc sông.
"Hò ơ... Cây chôm chôm Phú Phụng trái đỏ cành cao... Anh đi lính cho giặc sao đành lòng... bỏ quê... hò ơ..."
Đòn tâm lý và sự sơ hở của kẻ thù: Tiếng hò ngọt ngào, mang mác nỗi buồn quê hương của những thiếu nữ Phú Phụng khiến những tên lính xa nhà đang gác đồn mủi lòng. Chúng lơ là cảnh giác, thậm chí còn dừng quét đèn để lắng nghe hoặc hò đối lại cho vơi bớt nỗi cô đơn. Chúng chỉ nghĩ đó là những cô gái đi chợ sớm hoặc đi làm vườn đêm.
Nhưng chúng không thể ngờ rằng, ngay dưới đáy những chiếc xuồng đó là ngăn hai đáy chứa đầy tài liệu mật và thuốc men. Thậm chí, lợi dụng lúc tiếng hò vang lên để át đi tiếng động, các chiến sĩ đặc công thủy lặn dưới nước, bám sát mạn xuồng để vượt qua trạm gác một cách an toàn.
Kết thúc bất ngờ: Nhờ những "tiếng hò mở đường" ấy, hàng trăm chuyến hàng đã cập bến an toàn ngay dưới mũi súng kẻ thù. Có những lần, chính những tên lính gác còn vẫy tay chào các cô gái mà không biết rằng mình vừa để cả một kho tàng bí mật của cách mạng đi qua.



