CHUYỆN VỀ NHỮNG CÔ GÁI "LẤY ĐÊM LÀM NGÀY" TRÊN ĐƯỜNG A
Trên tuyến đường 15A – một trong những huyết mạch chi viện quan trọng cho miền Nam – có những đại đội thanh niên xung phong toàn nữ đã viết nên những trang sử bằng mồ hôi và máu. Họ sống và làm việc với một phương châm đanh thép: "Máu có thể chảy, nhưng đường không thể tắc". Với họ, đêm đen không phải thời gian để nghỉ ngơi, mà là chiến trường để họ tỏa sáng theo đúng nghĩa đen.
Ban ngày, dưới cái nắng gắt và sự lùng sục rát mặt của máy bay trinh sát địch, các cô gái phải ẩn mình trong các hang đá hoặc dưới tán rừng già rậm rạp. Khi màn đêm buông xuống, họ tràn ra mặt đường như những đàn kiến cần mẫn. Dưới ánh pháo sáng lập lòe của địch hay những chiếc đèn pin che kín, họ dùng cuốc, xẻng, thậm chí là đôi vai trần để san lấp những hố bom còn bốc khói. Có những đoạn đường vừa lấp xong lại bị đánh phá, các cô lại kiên trì làm lại từ đầu. Sự hy sinh thầm lặng của họ là câu trả lời đanh thép nhất trước hỏa lực tối tân của đối phương.
Đặc biệt nhất là hình ảnh những "cọc tiêu sống". Trong những đêm sương mù dày đặc hoặc mưa rừng xối xả, các đoàn xe vận tải không thể bật đèn vì sợ bị phát hiện. Khi ấy, các cô gái thanh niên xung phong đã mặc những chiếc áo trắng, đứng hiên ngang tại những khúc quanh hiểm trở hoặc mép vực sâu để làm dấu cho xe qua. Họ đứng đó, giữa làn mưa đạn rình rập, như những bông hoa trắng nở giữa đêm đen để dẫn lối cho "mạch máu" Tổ quốc lưu thông. Nhiều người đã gửi lại tuổi thanh xuân, gửi lại ước mơ đôi lứa giữa rừng sâu, nhưng khí phách của họ mãi là tượng đài bất tử tạc vào lòng đất mẹ Trường Sơn



