Bài viết

CHUYỆN VỀ NHỮNG NGHỆ SĨ – CHIẾN SĨ GHI LẠI LỊCH SỬ BẰNG MÁU

Đà Nẵng20/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đằng sau những thước phim tư liệu quý giá hay những bức ảnh đen trắng chấn động cả thế giới là sự hy sinh thầm lặng của những người cầm máy ảnh, máy quay chiến trường. Với họ, ống kính chính là vũ khí, và mỗi khuôn hình được ghi lại là một bằng chứng lịch sử không thể chối cãi. Họ không chỉ đứng ngoài cuộc chiến để quan sát, họ lao vào tâm bão bom đạn cùng người lính để bắt trọn những khoảnh khắc chân thực nhất của sự sống và cái chết.

Tác nghiệp trong điều kiện chiến tranh vô cùng khắc nghiệt, các phóng viên phải mang vác trên vai những thiết bị cồng kềnh, nặng nề, cùng bộ đội băng rừng, lội suối, chịu đựng những cơn sốt rét rừng hay những trận càn quét đẫm máu. Nhiều phóng viên điện ảnh đã hy sinh khi tay vẫn còn nắm chặt chiếc máy quay đang cháy sém, máu của họ thấm vào những cuộn phim chưa kịp tráng. Nhờ có lòng dũng cảm ấy, những tác phẩm như "O du kích nhỏ", hay những thước phim về 12 ngày đêm Hà Nội mới có thể đến được với công chúng, giúp nhân dân thế giới hiểu rõ bản chất của cuộc kháng chiến chính nghĩa và sự kiên cường của con người Việt Nam.

Những bức ảnh và thước phim ấy không chỉ có giá trị báo chí, chúng là một "bảo tàng ký ức sống". Nhờ có họ, thế hệ mai sau mới có thể cảm nhận được độ nóng của khói bom, sự khốc liệt của chiến hào và cả những nụ cười lạc quan của người lính trước giờ ra trận. Những cuộn phim được bảo quản trong ống kẽm dưới lòng đất rừng sâu nay trở thành báu vật quốc gia. Sự hy sinh của các cán bộ nhiếp ảnh, điện ảnh nhắc nhở chúng ta rằng lịch sử không bao giờ bị lãng quên khi nó được ghi lại bằng tâm huyết và cả xương máu của những người nghệ sĩ – chiến sĩ thực thụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn