Chuyện về những người lính quân y quê Nhãn trên chiến trường
Cùng với nhân dân, chiến sỹ cả nước, những "chiến sỹ áo blouse trắng” quê Nhãn đã góp phần không nhỏ làm nên chiến thắng lịch sử ngày 30.4.1975, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước trường kỳ đầy gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt.
Trong câu chuyện với chúng tôi, cựu chiến binh Đỗ An Ngợi (quê xã Tân Quang, Văn Lâm) kể: Năm 1964, sau khi tốt nghiệp trung học sư phạm, ông nhập ngũ được biên chế vào Sư đoàn 316 - Quân khu Tây bắc và được cử đi học cứu thương rồi sang Lào làm nhiệm vụ. Sau đó, ông tiếp tục được cử đi học y tá.
Năm 1966, ông được điều động vào Đại đội quân y - Mặt trận Tây Nguyên để tham gia cứu thương cho chiến sỹ ngoài mặt trận. Nhiệm vụ của ông là phân loại chiến sỹ bị thương, băng bó sơ cứu rồi chuyển bệnh nhân ra tuyến sau chăm sóc. Ông Ngợi nhớ lại: Thời gian này, chiến sự rất ác liệt. Máy bay Mỹ bay lượn trên bầu trời suốt ngày đêm; pháo, đại bác, bom đạn của địch rền vang khắp nơi. Có lúc cả đại đội địch nhảy dù xuống, những “chiến sỹ áo blouse trắng” như ông đã phối hợp cùng bộ đội ta đánh trực diện quân địch để chúng phải rút lui. Buông tay súng, ông lại cùng các y, bác sỹ dìu những chiến sỹ bị thương vào hầm để băng bó, cứu chữa.
Khi được hỏi về những kỷ niệm trong cuộc đời binh nghiệp, về những trận đánh, những lần giành giật sự sống cho đồng đội từ tay tử thần, cựu chiến binh Đỗ An Ngợi trầm ngâm: Ngày đó, cuối năm 1967, tại Đắc Tô - Kon Tum, ông được phân công đi phối thuộc cùng tiểu đoàn bộ binh chiến đấu. Trên bầu trời, từng loạt bom của địch liên tục trút xuống. Quân ta rất kiên cường, bắn trả liên hồi, tiêu diệt nhiều tên địch. Lúc này, tôi đang ở trong hầm cấp cứu cho một số chiến sỹ vừa bị thương, nghe tiếng tiểu đoàn trưởng Nguyễn Quang Thi và cũng là người cùng quê Tân Quang của tôi hô: - Đồng chí Ngợi lên cấp cứu cho chiến sỹ ta vừa bị thương.
Tuy nhiên, tiếng hô vừa dứt thì loạt bom của địch lại dội xuống đầu. Đất cát bắn tung khắp nơi. Dứt loạt bom, lấy lại tinh thần, tôi bới cửa hầm bò ra. Tuy nhiên, cảnh tượng trước mắt tôi chỉ có cành cây và những hố sâu lởm chởm. Không thấy tiểu đoàn trưởng và đồng đội đâu.
Dù đã được tôi luyện, thử thách, nhưng trước sự tổn thất này, nước mắt cứ trào rơi, bởi cả tiểu đoàn lúc này chỉ còn lại tôi và 6 đồng đội sống sót sau loạt bom đạn điên cuồng của kẻ thù. Lau giọt nước mắt trực rơi trên khóe mắt, ông Ngợi tiếp tục kể cho chúng tôi nghe nhiều kỷ niệm của ông cũng như sự can trường của Bộ đội Cụ Hồ kiên trung, bất khuất.
Ông kể, có một lần cấp cứu cho một chiến sỹ tên là Toán, quê ở Thái Bình. Người chiến sỹ ấy bị thương ở cánh tay, phải phẫu thuật cắt bỏ cánh tay mới giữ được sự sống, trong khi thuốc gây tê giảm đau của đội cứu thương đã hết. Đội thông báo cho chiến sỹ Toán biết cuộc phẫu thuật cắt bỏ cánh tay cần phải thực hiện ngay và không có thuốc gây tê. Người chiến sỹ đó gật đầu dứt khoát.
Đội cứu thương thực hiện cuộc phẫu thuật với lòng xót xa vì biết đồng đội mình sẽ vô cùng đau đớn. Tuy nhiên, người chiến sỹ ấy đã can trường vượt qua nỗi đau về thể xác, động viên các y, bác sỹ hoàn thành ca phẫu thuật. Với sự can trường đó dường như đã tiếp thêm sức mạnh, y đức cho ông và đồng đội thực hiện tốt nhiệm vụ không chỉ trong ca phẫu thuật đó mà cho cả cuộc đời hành nghề y của mình dù trong chiến trường hay trong thời bình.



