Người có công giúp đỡ cách mạng

Chuyện về những người lính quân y quê Nhãn trên chiến trường (phần 2)

Cùng với nhân dân, chiến sỹ cả nước, những "chiến sỹ áo blouse trắng” quê Nhãn đã góp phần không nhỏ làm nên chiến thắng lịch sử ngày 30.4.1975, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước trường kỳ đầy gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt.

12/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ngôi nhà nhỏ tại xã Dị Chế (Tiên Lữ), thiếu tá Bùi Văn Sơ bồi hồi khi chạm tay vào những tấm huy hiệu, huy chương được Đảng và Nhà nước trao tặng ghi công những đóng góp của ông trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.

Rót chén trà nóng mời chúng tôi, ông tâm sự: Năm 1952, khi ấy ông chưa đầy 17 tuổi đã tham gia du kích ở địa phương. Thấy ông nhanh nhẹn, Ủy ban kháng chiến xã Phan Tây Hồ (nay là xã Trung Dũng và xã Lệ Xá, huyện Tiên Lữ) cử ông đi học lớp cứu thương để về cứu chữa cho bộ đội, dân quân du kích và nhân dân ở địa phương. Đầu năm 1954, ông nhập ngũ tham gia phục vụ chiến đấu trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Sau đó ông tiếp tục phục vụ trong quân đội. Năm 1959, ông phục viên về làm trạm trưởng trạm y tế xã Trung Dũng. Năm 1965, nghe theo tiếng gọi của non sông, ông tái ngũ, biên chế vào Trung đoàn 120 thuộc Quân khu Bốn. Nhiệm vụ của ông cùng đồng đội là đánh quân biệt kích, tiễu phỉ để bảo vệ đường 559 được thông suốt.


Tuy nhiên, đây là tuyến đường huyết mạch vận chuyển lương thực, vũ khí nên bị địch đánh bom liên tục. Do đó, chiến sỹ ta bị thương rất nhiều. Trong khi lực lượng làm công tác cứu thương mỏng nên không kịp sơ cứu ban đầu cho chiến sỹ. Những lúc như thế, ông buông tay súng dùng tất cả những gì có thể để băng bó, cầm máu cho người bị thương. Khi biết ông là y tá, đơn vị đã cử ông vào đội cứu thương của đơn vị làm nhiệm vụ sơ cứu, phân loại và đưa chiến sỹ về tuyến sau để chăm sóc. Sau đó ông tiếp tục được cử đi học làm y sỹ. Ông kể: Ngày đó, bom đạn ác liệt lắm, có những hôm pháo đạn bắn vào đơn vị hành quân, đóng quân của ta nên quân ta bị thương nhiều. Những lúc như thế, ông cùng đồng đội cấp cứu cho đồng đội cả ngày lẫn đêm. Rồi có những lần lương thực cạn, ông và đồng đội chia từng mẩu lương khô cho chiến sỹ bị thương với mong muốn tất cả được bình an.


Có những kỷ niệm đau thương vẫn còn in đậm trong tâm trí mỗi khi nhớ về đồng đội. Ông kể: Có một lần, quân ta bị địch phục kích, do đó số chiến sỹ hy sinh rất nhiều. Có 45 chiến sỹ bị thương được đưa vào đội cứu thương của ông vào buổi chiều tối. Ông và 2 y tá thức cả đêm căng mình băng bó, cấp cứu cho từng người. Tuy nhiên, do vết thương quá nặng, sáng hôm sau, 42 người trong số đó đã hy sinh... Đầu năm 1975, do sức ép của bom đạn, ông được đưa ra Bắc an dưỡng, sau đó ông được phân công về công tác tại Huyện đội Phù Tiên cho đến năm 1987 ông nghỉ hưu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn