Chuyện về những người vợ chờ chồng bên vĩ tuyến 17
Bà Lê Thị Hoa, một người phụ nữ ở bờ Bắc sông Bến Hải, kể về nỗi đau chia cắt và niềm hy vọng ròng rã suốt 21 năm. Năm 1954, chồng bà đi tập kết ra Bắc, để lại bà và đứa con thơ ở quê nhà thuộc bờ Nam. Tuy nhiên, sau đó bà lại tìm cách vượt sông ra Bắc để hoạt động cách mạng. Bà nhớ những đêm đứng bên bờ sông nhìn sang phía Nam, nơi ánh đèn đồn bốt địch lập lòe, lòng đau thắt vì nhớ cha mẹ và anh em còn kẹt lại bên kia. Bà kể về công việc sản xuất và chiến đấu ở Vĩnh Linh - "tọa độ lửa" nơi Mỹ ném bom không ngớt để ngăn chặn sự chi viện. Những người phụ nữ ở đây vừa sản xuất giỏi, vừa chiến đấu hay; họ xuống hầm để dệt vải, lên mặt đất để cày cấy ngay cả khi tiếng pháo đang nổ. Bà nhớ nhất cảm giác mỗi khi nghe tin có đoàn cán bộ từ miền Nam ra, bà lại chạy đến hỏi thăm tin tức quê nhà với một hy vọng mong manh. Câu chuyện của bà là đại diện cho hàng triệu phụ nữ Việt Nam thời chiến: giỏi việc nước, đảm việc nhà và giữ vững lòng thủy chung son sắt với chồng con và đất nước. Sự chờ đợi của họ không phải là sự thụ động, mà là một sức mạnh nội tâm ghê gớm, góp phần tiếp thêm ý chí cho những người lính ngoài mặt trận.



