Chuyện về : Nữ anh hùng Trần Thị Chính , Người con gái Quảng Nam
Về xã Điện Thọ , huyện Điện Bàn, Tỉnh Quảng Nam (cũ), ai ai cũng biết nữ Anh hùng Trần Thị Chính, sinh năm 1945 là một nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Bà được biết đến với tinh thần kiên cường, bất khuất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước và tấm lòng thiện nguyện, nhân ái trong thời bình.
Năm 14 tuổi bà đã giác ngộ cách mạng. Tham gia hoạt động cách mạng từ khi còn trẻ, là một nữ chiến sĩ kiên cường, dũng cảm trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Tháng tri ân năm 2019, tôi được theo 1 đoàn cựu chiến binh là những người lính từng tham gia cách mạng ở chiến trường mặt trận Quảng Đà, tôi may mắn được gặp nữ Anh hùng Trần Thị Chính.
Lúc anh Hùng Trần Thị Chính đưa đoàn về thăm lại chiến trường xưa , đến thắp hương cho 1 ngôi Miếu – nơi cô cùng đồng đội đã từng ẩn nấp để hoạt động. Lối vào ngôi Miếu toàn đất đồi – lồi lõm , tôi cứ vậy đi như những cô chú khác, bỗng dưng nghe tiếng “Bụp” ở phía sau, quay lại thì thấy cô bị ngã. Tôi sơ ý vì nghĩ cô có đủ hai chân – bởi lúc ôtô đón tôi là người sau cùng lên xe – còn lại tất cả đã lên xe trước đó. Khi tôi quay lại đỡ lấy cô – thì lúc đó mới nhìn kỹ và rõ về cô – mới biết cô chỉ còn 1 chân – nhưng do cô mặc bộ quần dài của quân phục – vẫn đi giày như bình thường, tôi đã sơ ý vì không để ý kỹ hơn khi đi bên cạnh cô . Tự nhiên khóe mắt tôi lúc đó cay cay vì cảm thấy mình có lỗi !
Sau giải phóng, cô Trần Thị Chính được nhà nước phong tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Trở về sau chiến tranh kết thúc, cô chỉ còn lại 1 con mắt – 1 cái chân – còn cánh tay phải thì may mắn hơn vì đường gân chưa bị đứt lìa nhưng lủng lẳng bị dị tật như chúng ta thấy, và cô bị bọn Mỹ – ngụy cướp đi cả tuổi thanh xuân của mình – bởi cô chỉ ở vậy 1 mình – không có chồng con . Nay cô già yếu, trí nhớ gần như đã mất đi nhiều, người em trai đã đón cô về để tiện chăm sóc.



